Chương 59: Hai Người Này Không Có Khả Năng Đâu!
Anh rất lo lắng, sợ Khương Lệ Vân biết được người trong lò gạch đều đang nói chuyện của hai người bọn họ sau đó không vui.
Nhưng vẫn có người trêu Phùng Dịch:
"Nghe nói cậu với Khương Lệ Vân đến bên Loa Sư Loan phải không?"
Phùng Dịch đỏ bừng mặt:
"Chị Lệ Vân chỉ tới tìm tôi nhờ giúp đỡ..."
Thậm chí, còn có người cười đùa hỏi Khương Lệ Vân đã trộm đào trên cây nhà bọn họ thế nào, nghe nói khi ấy cô trèo lên cây hái, còn Phùng Dịch ở bên dưới nhặt, trộm xong, hai người cùng nhau bỏ chạy.
Hai người này không có khả năng đâu!
Mà điều quan trọng nhất là nhà họ Phùng cũng không có khả năng lấy vợ cho Phùng Dịch, đến ngay cả một cái nhà mà Phùng Dịch còn không có, vậy làm sao Khương Lệ Vân có thể gả cho anh được?
Nhưng cho dù là thế thì hôm nay sau khi làm việc xong, anh vẫn gom đủ dũng khí mời người khác giúp mình nấu cơm, sau đó tắm qua bằng nước lạnh, sau khi tắm xong anh còn thay một bộ mới đổi từ chỗ Tôn Kim Sơn, chứ không quần áo cũ nữa.
Quần áo của anh rất ít, trước đó đi gặp Khương Lệ Vân toàn mặc quần áo mùa xuân, mấy bộ đó anh đã mặc nguyên một mùa xuân rồi, không chỉ rất cũ mà bên trên còn có vết ố không tài nào giặt sạch được.
Còn bộ đồ hôm nay lại rất mới, chất liệu cũng tốt, chỉ là hơi ngắn mà thôi.
Tôn Kim Sơn thấp hơn anh và cường tráng hơn một chút, quần áo mùa hè đưa cho anh mặc rất vừa vặn, ống tay áo và ống quần dài lại khó tránh khỏi hơi ngắn.
Nhưng bộ dạng bây giờ trông đã đẹp hơn trước đó nhiều rồi!
Phùng Dịch tắm rửa xong, gắp vài ba miếng dưa muối mà Khương Lệ Vân cho ăn kèm với ăn, sau đó ôm cái cốc tráng men mà cô đưa cho mình vào hôm qua chạy đến Loa Sư Loan.
Trong cái cốc này đựng lạc rang của anh.
Lúc Khương Lệ Vân đến Loa Sư Loan, cách từ xa đã nhìn thấy Phùng Dịch rồi.
Tuy rằng Phùng Dịch đã cắt tóc, đã thay quần áo mới nhưng cô vẫn có thể liếc mắt nhìn một cái là nhận ra được ngay.
"Phùng Dịch!" Khương Lệ Vân gọi một tiếng.
"Chị Lệ Vân."
Phùng Dịch trông thấy cô cũng vô thức nở nụ cười.
Người nông thôn ở thời đại này không biết khen người khác cho lắm.
Bọn họ trầm mặc lại giữ kẽ, rất ít dùng lời nói để biểu đạt cảm xúc.
Trong suốt một khoảng thời gian rất dài, Khương Lệ Vân cũng chỉ biết làm chứ không biết nói.
Nhưng kiếp trước, trong quá trình dạy dỗ con, cô đã đọc rất nhiều sách, trên sách nói phải khuyến khích và khen ngợi con.
Khương Lệ Vân nói:
"Phùng Dịch, em cắt tóc xong trông có tinh thần hơn rồi đấy! Mà em lớn lên cũng đẹp nữa, ở thôn Kiều Đầu chúng ta, chắc chắn em chính là thanh niên tuấn tú nhất!"
Phùng Dịch sững sờ, cả người lập tức lâng lâng, cảm thấy còn thoải mái hơn cả lúc mùa đông được uống một bát canh thịt nóng hổi, hay mùa hè được ăn một que kem gấp nghìn vạn lần.
Chị Lệ Vân cảm thấy mình tuấn tú sao?
Vậy sau này mình nhất định phải duy trì như vậy!
Khương Lệ Vân lại lấy một cái cốc tráng men khác ra:
"Hôm nay chị mang trứng gà chiên cho em này, em ăn đi."
Thời buổi này, ngày lễ ngày tết, các công xưởng đều thích phát cốc tráng men có in tên nhà xưởng, nhà bọn họ cũng không thiếu cái này.
Phùng Dịch lắp bắp:
"Em... em cũng mang... mang lạc rang..."
"Chị thích ăn lạc rang lắm đấy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền