ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60: Sủi Cảo

Khương Lệ Vân trọng sinh vào ngày 15 tháng 10, hôm nay là ngày 23 tháng 10, thời gian đã trôi qua được một tuần rồi. Khương Lệ đã gặp được Phùng Dịch rồi nên suy nghĩ kiếm tiền lại càng mãnh liệt hơn.

Vài ngày sau, xưởng sản xuất sô pha lại cho nghỉ. Khương Lệ Vân chỉ mong sao được nghỉ đây.

Trong mấy ngày tiếp theo đấy, cô lần lượt mua than tổ ong, giỏ đan từ trúc để đựng sủi cảo, túi nhựa, xẻng... Cô còn kêu Khương Què dùng ván gỗ đóng một cái thùng đơn giản, đến khi ấy sẽ dùng để bày sạp, bên trong đặt bếp lò. Cô đã có kinh nghiệm liên quan rồi, lúc làm mấy việc này vẫn rất thuận tay.

Sáng sớm ngày hôm ấy, cô lên thị trấn mua bột mì và thịt heo sau đó về nhà gói sủi cảo. Cô đã từng nghĩ đến cách thêm rau vào trong nhân sủi cảo để giảm giá thành nhưng cuối cùng vẫn không làm như thế. Người ở thời đại này thích ăn thịt, thịt không lại càng được người yêu thích hơn. Có kinh nghiệm từ kiếp trước ở đây, Khương Lệ Vân nhanh chóng làm xong sủi cảo.

Chảo nhà cô không phải chảo đáy bằng nhưng vì lòng chảo rộng nên vẫn có thể chiên một ít sủi cảo ở dưới đáy, cùng lắm là chịu nhiệt không đều mà thôi.

Làm nóng chảo rồi, cô dùng đũa gắp vải xô sạch đã tẩm trong dầu quét một vòng xuống đáy chảo, sau đó mới bỏ sủi cảo vào, sau khi rán một lúc mới thêm ít nước, đóng nắp chảo lên... Qua một lúc lại mở nắp chảo ra, rắc hành và mè đen vào, vậy là sủi cảo chiên đã làm xong. Lửa của bếp củi hơi vượng khiến mẻ đầu tiên hơi cháy nhưng ăn vẫn vô cùng thơm.

Khương Lệ Vân chia sủi cảo chiên cho Khương Què và Ngô Tiểu Xuân, kêu bọn họ nếm thử.

"Lệ Vân, con thật sự định bán cái này sao..."

Ngô Tiểu Xuân hỏi. Khương Lệ Vân không ngừng mua thêm đồ về nhà, còn mượn bọn họ hai trăm đồng... nên Ngô Tiểu Xuân và Khương Què đều biết chuyện cô định bán sủi cảo chiên.

"Đúng rồi, mẹ, sủi cảo chiên này ngon không?"

Khương Lệ Vân hỏi.

Ngô Tiểu Xuân đáp:

"Ngon thì ngon thật nhưng nếu không bán được thì phải làm thế nào?"

Khương Lệ Vân:

"Không có chuyện không bán được."

Trên thị trấn không chỉ có một cửa hàng bán bánh bao, cô làm bánh bao đem bán có khả năng sẽ không bán được, nhưng sủi cảo thì lại khác. Ai mà chẳng muốn thử cái mới mẻ chứ? Điều mấu chốt nhất ở đây là thật ra cô không tốn đến bao nhiêu tiền vốn nên cũng không lỗ được bao nhiêu, mấy dụng cụ này ấy hả, tương lai cô đi bán món khác cũng vẫn dùng tới. Bày sạp có một ưu điểm, chính là giá thành thấp. Còn nếu mở cửa hàng, chỉ riêng mỗi thuê mặt bằng đã tốn rất nhiều tiền rồi.

Thấy Khương Lệ Vân tự tin như thế, Ngô Tiểu Xuân không nói thêm gì nữa.

Khương Lệ Vân lại hỏi:

"Cha mẹ, ăn ngon không?"

Khương Què đáp: "Ngon." Bên trong bột mì trắng có thịt, lại còn dùng dầu chiên qua, nào có chuyện không ngon cơ chứ?

Ngô Tiểu Xuân còn nói:

"Đây là món ngon nhất mà mẹ từng ăn."

Trước đây bà cảm thấy bánh bao ngon nhưng sủi cảo chiên này còn ngon hơn cả bánh bao nữa!

"Vậy thì tốt, con sẽ làm thêm một ít, trưa nay chúng ta sẽ ăn sủi cảo chiên."

Khương Lệ Vân bảo.

"Thế để mẹ đi nấu cơm."

Ngô Tiểu Xuân nói.

"Không cần nấu cơm đâu, trưa nay ăn sủi cảo chiên thôi."

Khương Lệ Vân nói.

Ngô Tiểu Xuân ngạc nhiên:

"Đây không phải thức ăn kèm sao?"

Bà cảm thấy ăn kèm cho vào cơm. Thời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip