ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 62. Còn Không Phải Vì Anh Ta Có Một Người Cha Làm Kế Toán Hay Sao

Chương 62: Còn Không Phải Vì Anh Ta Có Một Người Cha Làm Kế Toán Hay Sao

Hai người làm việc đến giờ cơm trưa, công nhân trong lò gạch buông công việc trong tay xuống, nháo nhào chạy tới nhà ăn. Mỗi người bọn họ đều có một hộp cơm và một cái hộp tráng men đựng thức ăn, là lò gạch phát cho, hộp cơm đựng cơm, còn hộp tráng men đựng canh.

Phùng Dịch gọi ba lạng cơm trắng, lai tiêu thêm hai hào mua một phần canh tiết heo, sau đó bưng cơm rời khỏi nhà ăn. Nhà ăn không lớn, bên trong không có bao nhiêu bàn ghế cho nên rất nhiều người đều mua cơm xong ra bên ngoài ăn. Bọn họ nhặt vài viên gạch xếp chồng lên nhau làm bàn, lại nhặt thêm vài viên làm ghế hoặc là dứt khoát ngồi thẳng xuống đất ăn cơm, dù sao cũng vô cùng tùy tiện.

Khương Lợi Hải cũng mua canh tiết heo, anh ta thấp giọng phàn nàn rằng trong canh không có chất béo gì cả, bột bắp được thêm vào ít đến mức canh không đủ đặc. Nói rồi lại nói, anh ta còn bắt đầu nói đến quốc gia đại sự mà mình đã nghe được trong radio, sau đó còn bày tỏ cả quan điểm của mình.

Phùng Dịch hoàn toàn không quan tâm đến mấy chuyện này, nghe mà rất mơ hồ nhưng anh biết Khương Lợi Hải muốn nghe cái gì:

"Anh Lợi Hải, anh biết nhiều ghê!"

Khương Lợi Hải càng lúc càng thích Phùng Dịch, nghĩ đến khoảng thời gian này Phùng Dịch mê em gái mình như điếu đổ mới muốn nhắc nhở một câu.

Nhưng mới vừa rồi thôi, anh ta vừa mới ngơi công việc trong tay định uống miếng nước thì đã bị Tạ Tổ Căn nói ngay. Mấy công nhân như bọn họ làm việc rất mệt, dừng lại nghỉ ngơi một chút, uống hớp trà cũng là chuyện bình thường. Có một vài công nhân lâu năm còn không biết xấu hổ, thời gian làm việc buổi chiều bốn tiếng thì bọn họ có thể nghỉ ngơi tận hai tiếng.

"Mọi người đừng dừng làm nghỉ ngơi nhưng Tạ Tổ Căn chỉ tới tìm chúng ta gây sự! Một người thuộc đội vận chuyển như anh ta không theo tàu đi ra ngoài cũng thôi đi, lại còn nghĩ mình là lãnh đạo mà mắng chúng ta nữa chứ."

Khương Lợi Hải oán trách với Phùng Dịch:

"Anh ta chẳng phải cái thứ gì tốt đẹp đâu."

Phùng Dịch phụ họa:

"Đúng! Anh ta không phải cái thứ gì tốt đẹp."

Vậy mà người này lại nói xấu chị Lệ Vân. Chị Lệ Vân là người tốt biết bao.

"Còn không phải vì anh ta có một người cha làm kế toán hay sao? Không có cha tốt thì anh ta chẳng là cái thá gì hết."

Khương Lợi Hải lại nói.

"Đúng." Phùng Dịch gật đầu tán đồng.

Khương Lợi Hải cảm thấy Phùng Dịch rất biết điều, anh ta rất thích nói chuyện với đối phương. Nhưng anh ta cũng chỉ dám nói với Phùng Dịch chứ không dám nói với người khác, sợ Tạ Tổ Căn biết được.

Bây giờ Khương Lợi Hải càng hận Tạ Tổ Căn hơn, cũng không nhịn được mà trách móc Khương Lệ Vân.

Kết quả, anh ta vừa nâng mắt lên nhìn đã trông thấy Khương Lệ Vân. Khương Lệ Vân không nhìn Khương Lợi Hải mà chỉ nhìn Phùng Dịch, đôi mắt cong lại, tươi cười chào hỏi: "Phùng Dịch!"

"Chị Lệ Vân!"

Phùng Dịch đứng bật dậy định đi đến bên cạnh cô, nhưng đột nhiên anh phát hiện ra cả người mình từ trên xuống dưới rất bẩn nên không dám tiến lại gần.

Buổi chiều sau khi tan làm, anh không đi gọi cơm mà ngay lập tức mang xà phòng đi tắm nước lạnh, cọ kỳ sạch sẽ từ đầu đến chân. Đối với anh mà nói thì nó không tính là chuyện gì cả! Ban ngày làm việc khá mệt? Chỉ cần nghĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip