Chương 61: Cô Còn Tặng Đồ Ăn Cho Anh Nữa!
Cha mẹ cô là những người nông dân già ở nông thôn bình thường, em gái cô cũng chỉ là một học sinh tiểu học chưa đến mười tuổi, có đôi khi, cô không biết nên nói gì với họ và họ cũng không thấu hiểu được cô.
Tuy rằng Khương Què và Ngô Tiểu Xuân không phản đối nhưng bọn họ vẫn luôn muốn cô dập tắt suy nghĩ bày sạp kia đi.
Chỉ có Phùng Dịch là sẽ nói với cô về chuyện bày sạp, sẽ kiên trì ủng hộ ý định muốn làm ăn buôn bán của cô, còn tin tưởng cô nhất định có thể thành công.
Khương Lệ Vân thích tìm anh nói chuyện hơn.
Mỗi lần nhìn thấy Phùng Dịch là tâm trạng cô đều sẽ trở nên tốt hơn, cho nên cô dứt khoát coi chuyện đi gặp Phùng Dịch trở thành một hoạt động giải trí của mình, còn có thể rèn luyện sức khỏe nữa.
Hai ngày đầu tiên cô đi tìm Phùng Dịch, Khương Què và Ngô Tiểu Xuân không biết tình hình cụ thể nên không hỏi gì cả, nhưng ngày nào cô cũng đi, hiển nhiên là bọn họ cũng sẽ bắt đầu hỏi tới rồi.
Khương Lệ Vân mới nói lại chuyện Phùng Dịch giúp mình mua chảo sắt, cho mình mượn tiền, còn đồng ý tương lai sẽ cùng mình bày sạp ra.
Cô còn nói cả chuyện Phùng Dịch đã giúp mình làm việc đồng áng nữa.
Thế cho nên sau này cô có tiếp tục đi tìm anh, có mang đồ ăn cho anh thì Khương Què và Ngô Tiểu Xuân cũng không nói thêm gì nữa.
Trong khoảng thời gian này, hôm nào Khương Lệ Vân cũng tới tìm anh.
Cô còn tặng đồ ăn cho anh nữa!
Đây là cuộc sống tốt mà anh thậm chí còn không dám mong ngóng suốt mấy năm nay!
Mỗi ngày Phùng Dịch đều tràn trề sức lực, anh dậy từ sáng sớm để chuẩn bị bộ quần áo thật sạch sẽ, đợi đến buổi tối mặc.
Một tuần này, trong lúc chuẩn bị đủ thứ cho sạp hàng của mình, cô còn đồng thời đến thăm Phùng Dịch mỗi ngày nữa.
Nhưng hôm nay làm sủi cảo ngon như thế... bọn họ cũng muốn cho Khương Lợi Hải ăn một ít.
Thấy Khương Lệ Vân đồng ý, Ngô Tiểu Xuân rất vui vẻ, sau đó lại cẩn thận ăn phần sủi cảo của mình.
Ngô Tiểu Xuân và Khương Tiểu Vũ có dạ dày bé, bọn họ ăn vỏ sủi cảo rất kỹ... Khương Lệ Vân cho họ mỗi người năm cái.
Cô và Khương Què ăn nhiều hơn, mỗi người mười cái.
Mấy hôm nay cô liên tục mua thêm một ít gia vị, lúc ăn sủi cảo còn tự đổ thêm giấm cho mình.
Những người khác trong nhà lại không ăn.
Thời buổi này, gia vị mà người nông thôn ở chỗ bọn họ thường hay ăn cũng không nhiều, bọn họ không quen ăn dấm, cũng không ăn cay.
Nhưng thời đại thay đổi rất nhanh, Khương Lệ Vân nhớ hai mươi năm sau, mấy người bên cạnh cô ngày xưa không biết ăn cay một tí nào đều có thể ăn cay, còn có vài người không cay là không thích.
Ăn sủi cảo xong, Khương Lệ Vân mang hai cái cốc tráng men đến lò gạch.
Cho chuẩn bị mười cái sủi cảo cho Phùng Dịch, buổi trưa ăn không hết thì có thể dành lại đến tối ăn, về phần Khương Lợi Hải... chỉ cho anh ta năm cái ăn lấy hương lấy hoa thôi.
Đến lò gạch, Phùng Dịch và Khương Lợi Hại đã bận rộn nguyên một buổi sáng.
Tạ Tổ Căn bị Khương Lệ Vân từ chối, sau khi mất sạch mặt mũi hễ cứ nhìn thấy Khương Lợi Hải và Phùng Dịch là chướng mắt.
Anh ta cảm thấy Khương Lệ Vân không đồng ý hẹn hò với mình là bởi vì cô cũng giống Khương Lệ Bình, muốn gả vào trong thị trấn.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền