Chương 65: Lo Lắng
Vương Đại Đầu đang ngồi gần đó ăn cơm mới hỏi Khương Lệ Vân:
"Lệ Vân, cô thật sự đang kết đối tượng cùng Phùng Dịch sao?"
"Đúng rồi." Khương Lệ Vân vừa cười vừa đáp.
Vương Đại Đầu cảm thấy khó tin quá, những công nhân khác trong lò gạch cũng đang ngồi gần đó ăn cơm đều không tài nào hiểu được.
Chủ yếu là vì điều kiện của Phùng Dịch quá kém.
Nếu Khương Lệ Vân là con gái độc nhất, điều kiện gia đình tốt vậy tuyển Phùng Dịch về ở rể cũng rất bình thường, nhưng điều kiện nhà cô cũng kém nốt.
Hai người này hoàn toàn không có đủ điều kiện để kết hôn.
Khương Lệ Vân biết mấy người này không tin.
Chỗ của bọn họ chỉ là một địa phương nhỏ, ở thời đại này, tư tưởng của bọn họ vẫn còn là tư tưởng nông dân cá thể mãi mãi không thay đổi.
Trước đây, xã hội thay đổi rất ít, mỗi người có một mảnh đất, một căn nhà, cả đời này của anh ta sẽ chỉ sống trong căn nhà đó và làm việc trên mảnh đất đó.
Đây chính là cái gốc để anh ta yên thân gửi phận.
Nếu như không có mảnh đất và căn nhà này thì anh ta sẽ trở thành dân lang thang, không thể sống được nữa.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến nông dân coi trọng đất đai.
Ở thôn Kiều Đầu ngày xưa, cha mẹ vất vả lao động xây nhà cho con trai, sau đó con trai ở trong đó lấy vợ sinh con, rồi lại lao động vất vả để tiếp tục xây nhà cho thế hệ tiếp theo.
Mọi người đã quen với vòng tuần hoàn đó rồi, mà Phùng Dịch lại ở trong vòng tuần hoàn đó.
Ông Phùng xây nhà cho Phùng lão đại và Phùng lão nhị, cũng sẽ lo liệu hôn sự cho hai đứa con trai, nhưng Phùng Dịch không có nhà.
Đến ngay cả nhà còn không có... người trong thôn ngầm cho rằng anh sẽ không có cơ hội kết hôn.
Ngay cả cô ở kiếp trước, mới đầu cũng nghĩ như vậy.
Nhưng ai có thể ngờ được, thế giới sau này sẽ thay đổi nhanh như vậy, mọi người sẽ không còn bị đất đai trói buộc nữa.
Khương Lệ Vân lại nhìn về phía Phùng Dịch, phát hiện ra anh đang vừa cười vừa ăn cơm trắng, thậm chí còn không nhớ phải uống thêm canh!
"Sao em không ăn thức ăn?"
Khương Lệ Vân hỏi.
Phùng Dịch nghe được câu này lập tức bưng bát canh tiết heo kia lên uống.
Nếu Khương Lệ Vân không nhắc thì anh hoàn toàn không ý thức được trước đó mình chỉ ăn mỗi cơm trắng.
Dù sao thì cơm cũng ngọt như vậy mà!
Lúc này, đầu óc Phùng Dịch trống rỗng, không nghĩ được gì cả.
Hôm nay lúc vừa nhìn thấy Khương Lệ Vân là anh đã cực kỳ khẩn trương rồi, bây giờ đang là tầm trưa, anh chưa tắm rửa, cả người từ trên xuống dưới vừa bụi vừa bẩn.
Anh sợ Khương Lệ Vân sẽ chê.
Nhưng đợi khi anh phát hiện ra sủi cảo của mình nhiều hơn của Khương Lợi Hải... trong lòng lại vui như hoa nở.
Lúc còn nhỏ, Khương Lệ Bình và Khương Lợi Hải đòi đồ ăn của Khương Lệ Vân, nhưng Khương Lệ Vân không cho bọn họ mà ngược lại đem cho anh, khi ấy anh đã rất vui vẻ, bây giờ cũng vậy.
Sau đó Tạ Tổ Căn tới.
Anh có hơi lo lắng.
Tuy rằng biết được từ chỗ Khương Lợi Hải rằng Khương Lệ Vân không có dự định hẹn hò với Tạ Tổ Căn, nhưng anh biết rất rõ điều kiện của Tạ Tổ Căn vô cùng tốt, ít nhất thì cũng tốt hơn mình rất nhiều.
Anh lo sợ một lúc nào đấy, Khương Lệ Vân lại muốn hẹn hò với Tạ Tổ Căn.
Kết quả, vậy mà Tạ Tổ Căn lại nói xấu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền