Chương 66: Phùng Dịch, Có Ngon Như Vậy Thật Không
"Phùng Dịch, em nếm thử sủi cảo chiên mà chị làm đi, xem có ngon không?"
Khương Lệ Vân nói.
Trước đấy Phùng Dịch vừa định ăn sủi cảo chiên thì Tạ Tổ Căn hùng hục xông tới, cho nên đến giờ vẫn chưa ăn miếng nào.
Nghe được lời của Khương Lệ Vân, Phùng Dịch lập tức dùng đũa gắp một miếng sủi cảo lên ăn.
Sủi cảo chiên phần dưới giòn, lớp vỏ bên trên rất cứng, bên trong là thịt vô cùng ngon.
Anh nói:
"Chị Lệ Vân, đây là món ngon nhất mà em từng ăn trong đời!"
Mỗi lần Khương Lệ Vân nhìn thấy bộ dáng ngốc nghếch này của Phùng Dịch là lại vui vẻ, thậm chí bây giờ còn bật cười.
Phùng Dịch uống canh, lại không nhịn được mà cười. Sau đó, anh chỉ thấy Khương Lợi Hải ngồi đối diện đang trừng mắt nhìn anh.
Phùng Dịch lại bắt đầu cười với anh ta.
Lúc này, Khương Lợi Hải đã không ho nữa nhưng anh ta vẫn không sao hiểu được.
Con người Khương Lệ Vân này rất yêu tiền, vậy tại sao cô lại nhìn trúng Phùng Dịch?
"Phùng Dịch, có ngon như vậy thật không? Cho chúng tôi nếm thử với!"
"Đúng đó, cậu có đối tượng rồi, phải mời chúng tôi chứ."
"Đây là món gì thế? Bánh bao tí hon? Phùng Dịch, cho tôi một miếng thử coi!"
...
Phùng Dịch theo bản năng ôm chặt cái cốc của mình.
Ngược lại, Khương Lệ Vân nói:
"Đây là sủi cảo chiên, hôm nay tôi mang ít lắm, không thể mời mọi người ăn được, để ngày khác tôi làm nhiều hơn mang qua đây nhé."
Trong sách có nói, thứ mà con trẻ thích, phụ huynh không thể cưỡng ép cậu bé lấy ra chia sẻ với những bạn nhỏ khác.
Nếu Phùng Dịch đã thích sủi cảo này như vậy thì cứ để anh giữ mà ăn đi, nhưng lần sau cô có thể làm nhiều hơn một chút để chia cho mọi người một phần.
"Không cần không cần, chúng tôi chỉ nói chơi thôi."
Vương Đại Đầu lập tức nói, vừa rồi anh ta cũng hùa theo chứ thật sự cũng không tiện ăn sủi cảo chiên mà Khương Lệ Vân làm.
Chỗ bọn họ đông người như thế, Khương Lệ Vân chắc chắn phải làm rất nhiều mới đủ chia, vậy sẽ phải một khoản tiền không nhỏ.
"Có chứ, nhưng cái chảo mà tôi muốn mua vẫn chưa mua được, phải đợi khi nào chảo tới mới được."
Cô mở miệng:
"Chảo sắt nhà tôi mang ra rán sủi cảo không được thuận tay, một lần chỉ có thể rán được vài cái, tôi không có sức ấy."
"Lệ Vân, cô mua chảo về là định làm sủi cảo chiên hả?"
Vương Đại Đầu hỏi.
"Đúng rồi, tôi định làm sủi cảo chiên mang lên thị trấn bán, làm ăn buôn bán nhỏ thôi."
Khương Lệ Vân nói ra chuyện mình dự định lên thị trấn bán sủi cảo chiên.
Lò gạch đông người như thế, bọn họ mà quảng cáo ra bên ngoài thì nói không chừng sẽ có người lên thị trấn mua sủi cảo chiên của cô ăn.
Người ở thời đại này rất hiếm phương tiện giải trí, một trong những hoạt động giải trí mà người nông thôn thích nhất chính là "đi dạo", nói cách khác chính là lên thị trấn đi dạo.
Bọn họ còn thích mua một vài món đồ rẻ mà trước đây chưa từng nhìn thấy, Khương Lệ Vân định bán sủi cảo chiên một hào một cái, không tính là rẻ nhưng cũng không đắt, chắc chắn sẽ có rất nhiều người bằng lòng mua về nếm thử.
Nghĩ như vậy, cô lại nói: "Chú Vương, sủi cảo chiên là món từ Đông Bắc lưu truyền tới đây, trước đây tôi từng theo xưởng đến tỉnh thành bán ghế sô pha có làm quen với một người Đông Bắc, anh ta nói cho tôi biết cách làm sủi cảo chiên, tôi thử
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền