ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 68. Cô Chính Là Khương Lệ Vân

Chương 68: Cô Chính Là Khương Lệ Vân

Thời điểm này, sản lượng sắt thép trong nước không cao, nếu so sánh giá chảo sắt với tiền lương thì nó còn đắt hơn cả sau này rất nhiều. Nhưng cho dù là vậy cũng không thể đắt được đến đâu, Khương Lệ Vân vẫn mua hai cái.

Lúc này, cuối cùng Phùng Dịch cũng đã bình tĩnh lại hơn một chút, anh lập tức hỏi Tôn Kim Sơn:

"Anh Tôn, hai cái chảo này giá bao nhiêu?"

Tôn Kim Sơn đáp:

"Tổng cộng hai mươi hai đồng."

"Tôi đi lấy tiền cho anh."

Phùng Dịch lập tức đáp, sau đó chạy đi lấy tiền.

Lúc này, Tôn Kim Sơn mới nhìn rõ Khương Lệ Vân, anh ta buông tay đang xách ống quần ra, vuốt cái tóc bóng lộn của mình một cái, còn làm ra một động tác mà bản thân cho là rất có sức quyến rũ nữa: "Cô là?"

"Tôi là Khương Lệ Vân, cảm ơn anh đã giúp tôi mua chảo."

Khương Lệ Vân cười bảo.

"Cô chính là Khương Lệ Vân?"

Tôn Kim Sơn liếc mắt nhìn cô mấy lần với vẻ ngạc nhiên.

Đây chính là em gái của Khương Lợi Hải – người đã từ chối Tạ Tổ Căn đấy sao? Thật có mắt nhìn đấy!

"Nghe Phùng Dịch nói cô muốn mua chảo về bày sạp?"

Tôn Kim Sơn hỏi.

"Đúng rồi, tôi muốn mở hàng bán sủi cảo chiên."

Khương Lệ Vân đáp.

"Thế nếu không có người mua thì phải làm sao?"

Tôn Kim Sơn hỏi.

"Thì bán cái khác."

Khương Lệ Vân nói.

Tôn Kim Sơn vẫn luôn nung nấu ý định xin thôi việc để đi làm ăn, nhưng mà trước đấy mọi người đều khuyên anh ta ở lại lò gạch. Bây giờ gặp được một người cũng muốn làm ăn... hai người càng nói càng hăng hái.

Tôn Kim Sơn nói:

"Tôi cũng đi nghe ngóng được một vài tin tức, bày sạp ở thành phố kiếm được nhiều tiền lắm, có vài người chỉ dựa vào bày sạp thôi mà một ngày có thể kiếm được bốn đến năm đồng lận."

"Thành phố đông người nên người mua đồ cũng nhiều hơn."

Khương Lệ Vân đáp lời.

"Cũng đúng, chỗ chúng ta lại hơi ít người."

Tôn Kim Sơn càng nói thì độ hảo cảm đối với Khương Lệ Vân lại càng tăng lên. Anh ta vẫn luôn muốn có một đối tượng xinh đẹp, và Khương Lệ Vân lại rất xinh đẹp!

Tôn Kim Sơn không nhịn được mà hỏi:

"Khương Lệ Vân, cô đã có đối tượng chưa?"

Phùng Dịch vừa mới quay lại đã nghe được câu này, lập tức nói:

"Có rồi, cô ấy là đối tượng của tôi!"

Nói rồi, anh còn nhìn Tôn Kim Sơn với vẻ mặt khó chịu.

Tôn Kim Sơn: "..."

Khương Lệ Vân biết người này, con người này thảm lắm. Không ngờ Tôn Kim Sơn lại là một người như vậy...

Ở kiếp trước của cô, cuối những năm tám mươi, Tôn Kim Sơn xin nghỉ việc ở lò gạch và bắt đầu làm ăn buôn bán nhỏ đủ thể loại. Nhưng không có cái nào là làm ra ngô ra khoai cả, cũng chính vào thời điểm đó, vì quốc gia bọn họ phát triển vô cùng nhanh nên nhu cầu đối với các loại vật tư ở thành phố lớn càng lúc càng nhiều.

Vào thời kỳ ấy, làm tàu vận chuyển vô cùng kiếm được tiền. Khi ấy có người đã mua một con tàu làm vận chuyển trên sông, nguyên một năm kiếm được hai vạn đồng. Tôn Kim Sơn có kinh nghiệm lái tàu ở lò gạch mới moi hết toàn bộ tiền tích góp của mình ra, lại mượn thêm người thân và bạn bè, sau đó mua chung một con tàu với một người khác, giúp người chuyển hàng để kiếm tiền.

Ví dụ như giúp xưởng xi măng và lò gạch ở chỗ bọn họ chở hàng đến các thành phố lớn, sau đó lại giúp công xưởng ở cách thành phố lớn chở hàng đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip