ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 67. Cậu Đừng Qua Đây

Chương 67: Cậu Đừng Qua Đây

Lúc này, Khương Lệ Vân cũng đang nói chuyện với người trong lò gạch rất rôm rả.

Khương Lệ Vân là người đã quen với làm ăn buôn bán, kiếp trước cô bày sạp cũng hay tám chuyện với khách hàng quen.

Người bày hàng trên thị trấn bọn họ đều quen kinh doanh, nếu như cô hờ hững lạnh nhạt với người thì người khác chắc chắn sẽ không tới quán cô mua đồ.

Đám người Vương Đại Đầu tấm tắc cảm thán.

Bộ dáng Khương Lệ Vân nói chuyện với bọn họ quá thành thục, trông không giống một cô gái trẻ tuổi chút nào.

Nhưng nghĩ đến mấy năm nay, Khương Lệ Vân gần như làm chủ ở nhà họ Khương là bọn họ có thể hiểu được.

Lại nhìn Phùng Dịch vừa ăn sủi cảo chiên vừa thi thoảng liếc mắt nhìn Khương Lệ Vân một cái, trong nét mặt tràn đầy niềm vui... chậc chậc, trông cứ như cô vợ nhỏ ấy.

Đang nói chuyện thì có người từ đằng xa chạy qua đây:

"Tàu từ tỉnh thành về rồi!"

Lúc này, Phùng Dịch vẫn còn đang lâng lâng, khi nghe được câu này còn chưa kịp phản ứng lại, ngược lại, Khương Lệ Vân chợt nhớ ra một chuyện:

"Phùng Dịch, em dẫn chị đi xem cái chảo đã về hay chưa đi."

Phùng Dịch nhờ Tôn Kim Sơn giúp mình mua một cái chảo đáy bằng to, cũng không biết có mua được hay không nữa.

"Được, được." Anh vội vàng đứng dậy.

Anh đã ăn hết sạch canh tiết heo và cơm trắng rồi, sủi cảo mới ăn được ba cái chứ không nỡ ăn nhiều hơn.

Bây giờ anh phải dẫn Khương Lệ Vân đi lấy chảo sắt đã!

Đợi cô lấy được chảo rồi là có thể dẫn mình đi bày sạp!

Hai người nhanh chóng đi đến bến tàu của lò gạch.

Tàu đã đỗ lại rồi, có người lôi một ván gỗ dài ra nối thẳng từ tàu vào bến để người còn đi.

Chỗ bọn họ gọi ván gỗ này là ván cầu.

Ván cầu rất hẹp, người đi quen rồi có thể nhảy từ bến lên trên rồi đi lại như thường, nhưng Khương Lệ Vân nhìn một cái đã xác định mình không dám leo lên.

Cô không dám leo lên, còn Phùng Dịch lại ôm cái cốc tráng men đựng sủi cảo chiên đi lên đó:

"Anh Tôn, anh Tôn, anh có mua được cái chảo mà tôi cần không?"

Tôn Kim Sơn mặc áo sơ mi hoa với quần ống loe, mái tóc vẫn được chải chuốt đến bóng lộn như cũ.

Tuy rằng anh ta có chút quan hệ với lãnh đạo trong xưởng nhưng quan hệ không sâu, sau khi theo tàu ra ngoài mấy việc như bốc gạch hay gì đó, anh ta đều phải làm hết, lúc làm việc cũng bụi bặm bám đầy người giống những người khác.

Nhưng lúc gần đến lò gạch, anh ta vẫn đặc biệt tắm rửa gội đầu, thay bộ quần áo mới.

"Cậu đừng qua đây."

Tôn Kim Sơn giơ tay kêu Phùng Dịch nhem nhuốc đừng lại gần mình:

"Tôi đã mua chảo rồi, không có cỡ mà cậu cần nên tôi mua một cái to, một cái nhỏ, cậu có thể chọn một cái mang đi, cái còn lại tôi sẽ giữ lại dùng."

Anh ta vẫn luôn có suy nghĩ xin nghỉ việc ở lò gạch để đi làm ăn.

Thu nhập ở đội vận chuyển của lò gạch đúng là cao đấy nhưng rất vất vả, hơn nữa thu nhập chớp mắt cái đã hết veo, đủ cho anh ta tiêu nhưng lại không phát tài nổi.

Trong thành phố đã có người dựa vào làm ăn buôn bán để phát tài, Tôn Kim Sơn cũng muốn kiếm tiền như thế.

Anh ta cũng muốn bày sạp bán đồ ăn, cho dù anh ta không đi thì vẫn có thể kêu người trong nhà mình đi.

Một bếp lò, một cái chảo sắt là có thể mang lên thị trấn bán bánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip