Chương 71: Chỉ Là Làm Không Công Mà Thôi, Có Tính Là Gì Đâu?
Trước đây chẳng có một ai thích anh cả, chỉ có mỗi Khương Lệ Vân là nắm tay anh. Nếu không có cô thì nói không chừng anh đã chết rồi. Lúc Khương Lệ Vân cứu anh ra từ chỗ Phùng lão đại và Phùng lão nhị, đã rất lâu rồi anh chưa được ăn gì cả, đến chính bản thân anh cũng không muốn sống nữa. Anh nhớ có một lần mình bị sốt, còn sốt vô cùng cao, nhưng mẹ anh lại cảm thấy trẻ con sốt là chuyện rất bình thường, để vài ngày là tự khỏi thôi. Sau đó, chính Khương Lệ Vân tới tìm anh đã cõng anh đi tìm bác sĩ chân đất, hồi đó cô không có tiền, vừa khóc vừa kêu bác sĩ chân đất cứu anh... Bác sĩ chân đất kia tiêm cho anh một mũi, lại đếm vài viên thuốc đưa cho Khương Lệ Vân, sau đó cô cõng anh về nhà, để anh ngủ trên đống cỏ khô nhà mình. Anh nhớ nửa đêm mình tỉnh lại, cô còn ngủ ngay trên đống cỏ bên cạnh. Khi ấy anh đã nghĩ, nếu như Khương Lệ Vân là mẹ mình thì tốt biết mấy... dương nhiên, cô không thể đẻ ra được một đứa con lớn như anh rồi. Phùng Dịch nghĩ như vậy lại bật cười.
Hôm nay Khương Lệ Vân đã nói với mọi người rằng bọn họ đang kết đối tượng!
"Phùng Dịch, ngày kia chị định lên thị trấn bày sạp, đến khi đó chắc chắn sẽ rất bận, em xin thôi việc với lò gạch để tới giúp chị nhé."
Khương Lệ Vân bảo.
Phùng Dịch không hề nghĩ ngợi mà đáp: "Được!"
Khương Lệ Vân lại cười:
"Em không sợ đến lúc đó chị bắt em làm việc không công hả?"
Phùng Dịch đáp:
"Trước đó đã nói rồi mà, làm công miễn phí cũng được."
Mấy hôm trước nghe radio, người trong đó còn nói "lên núi đao xuống biển lửa" gì đó... anh cảm thấy cho dù Khương Lệ Vân có kêu mình lên núi đao xuống biển lửa thì anh cũng bằng lòng.
Chỉ là làm không công mà thôi, có tính là gì đâu?
Khương Lệ Vân liếc mắt nhìn Phùng Dịch thi thoảng lại cười ngốc, cảm thấy nếu như mình nhẫn tâm, phỏng chừng có thể lừa anh đến mức một cái quần xà lỏn cũng không còn:
"Được, vậy em làm không công cho chị đi."
Khương Lệ Vân dự định hôm nay sau khi về nhà sẽ xài chảo trước, sau đó cùng Phùng Dịch lên thị trấn mua ít bột mì, tiếp đấy là đặt trước thịt heo ngon với đồ tể, sau đó sáng sớm ngày mai sẽ dậy làm sủi cảo chiên. Ngày mai cô không đi bày sạp mà luyện tay trước, sủi cảo chiên luyện tập này sẽ được mang đến lò gạch cho mấy công nhân kia của Phùng Dịch. Đến khi ấy còn có thể nhờ bọn họ giúp mình chăm sóc Khương Lợi Hải một chút. Suy cho cùng thì đó cũng là anh trai ruột của mình mà. Đợi đến ngày kia là cô có thể lên thị trấn mở hàng rồi.
Hai người bọn họ cứ gom tiền mua một căn nhà trước đi, như vậy Phùng Dịch cũng không đến mức không có nhà để về.
Nói đến mưa, mấy hôm nay cô còn làm cả thiết bị chống mưa cho mình. Cô tiêu một đồng mua bốn thùng sơn, sau đó cắm một cọc trúc vào chính giữa thùng sơn, bên trong đựng cát đá và xi măng, sau khi xi măng đã định hình nhưng vẫn chưa hoàn toàn khô thì rút cọc trúc ra. Như vậy, đợi xi măng hoàn toàn khô rồi sẽ có bốn cái đế có thể cắm gậy trúc vào trong. Lúc bày sạp cô sẽ cắm gậy trúc vào đế, dựng một khung đơn giản, cuối cùng phủ một tầng vải nhựa lên, như vậy có thể chắn gió che mưa được rồi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền