ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 72. Bây Giờ Liệu Cha Mẹ Cô Có Tức Giận Không?

Chương 72: Bây Giờ Liệu Cha Mẹ Cô Có Tức Giận Không?

"Mẹ cứ ngồi đi, Phùng Dịch không cần mẹ đón tiếp đâu."

Khương Lệ Vân ấn bà lại.

"Thế Lệ Vân, con lấy cái ghế cho Phùng Dịch ngồi đi."

Ngô Tiểu Xuân nói.

Lúc này, Phùng Dịch đã đặt cái chảo sắt trong tay xuống, anh rất khẩn trương, còn chuyển một cái ghế tới cho Khương Lệ Vân:

"Để em, em tự làm cũng được."

Miệng thì nói như thế nhưng anh hoàn toàn không lấy ghế cho mình ngồi.

Phùng Dịch không dám ngồi, lúc này, anh có hơi chột dạ.

Thật ra suốt một đường đi này, anh không nhịn được mà nghĩ ngợi lung tung, nghĩ xem liệu Khương Lệ Vân có phải vì Tạ Tổ Căn ăn nói lung tung nên mới nói bọn họ đang kết đối tượng hay không.

Cho dù Khương Lệ Vân vì nguyên nhân gì mới nói muốn kết đối tượng với anh, nhưng cô đã nói như vậy rồi.

Bây giờ liệu cha mẹ cô có tức giận không?

Ngược lại, Khương Lệ Vân đã ngồi xuống, hôm nay cô phải dậy làm việc từ sáng sớm, còn đi đường xa như thế tới lò gạch một chuyến nên đã sớm mệt rồi.

"Lệ Vân, sao con lại ngồi?"

Ngô Tiểu Xuân rất cạn lời, ai lại để khách đi bê ghế cho chủ nhà ngồi cơ chứ?

"

Khương Lệ Vân có thể đoán ra được suy nghĩ của mẹ mình, cô nói: "

Mẹ, con với Phùng Dịch đã kết đối tượng rồi.

"

Ngô Tiểu Xuân lập tức sững sờ.

Phùng Dịch thì lại vui vẻ chỉ muốn nhảy cẫng lên.

Bởi vì cô đã nói chuyện này cho cha mẹ mình biết!

Khương Lệ Vân lại nhìn Phùng Dịch: "

Phùng Dịch, em đi tưới nước giúp cha chị đi."

"Được, được...

" Phùng Dịch vui vẻ rời đi, bước chân nhẹ bẫng như thể sắp bay lên.

Thấy anh đi rồi, Khương Lệ Vân mới nói: "

Mẹ, con rất thích Phùng Dịch, muốn kết hôn với cậu ấy.

"

Ngô Tiểu Xuân bắt đầu rối rắm: "

Nhưng, nhưng mà... ngay cả một căn nhà mà nó còn không có..."

"Cậu ấy nói thế nào vẫn tốt hơn thằng ngốc mà chị tìm, đúng chứ ạ?

" Khương Lệ Vân hỏi.

"

Đừng nói anh rể con như vậy.

" Ngô Tiểu Xuân thở dài.

Khương Lệ Vân nói: "

Mẹ ơi, dù sao con cũng đã thích Phùng Dịch như vậy rồi, hôm nay con đã nói cho người ở lò gạch biết chúng con đang kết đối tượng."

"Nhưng... nhưng...

"

Khương Lệ Vân nói tiếp: "

Mẹ cứ yên tâm, con sẽ sống rất tốt.

"

Hồi còn trẻ, thật ra Ngô Tiểu Xuân cũng là một người có chủ kiến, lúc trước gả cho Khương Què cũng là ý kiến của cá nhân bà.

Nhưng sức khỏe của bà không tốt, luôn cảm thấy áy náy với con cái nên ở trước mặt các con cũng dần dần mất đi tự tin.

"

Vậy sau này các con định ở đâu?

" Ngô Tiểu Xuân hỏi.

Khương Lệ Vân đáp: "

Mẹ, đợi con kiếm được tiền sẽ xây một căn biệt thự ở cùng mẹ."

Ở nông thôn xây một căn nhà không tính là đắt, đặc biệt là thời buổi này, thuê một thợ xây tới một ngày chỉ mất hai đồng tiền, đương nhiên phải bao cơm, mỗi ngày còn phải cho một bao thuốc lá.

Gạch cũng không đắt, công trình nhỏ còn có thể tìm người trong thân tới giúp.

Bây giờ người trong thôn xây một căn nhà tốn trên dưới năm nghìn đồng.

Đương nhiên, đó là xây loại nhà vô cùng đơn giản, còn nếu muốn xây một căn nhà vô cùng tốt vậy chắc chắn sẽ không rẻ gì.

Ngô Tiểu Xuân vẫn luôn sầu muộn.

Khương Lệ Vân biết mình có nói nhiều thêm cũng vô ích, vẫn phải xem tiếp theo đây cô với Phùng Dịch sống thế nào đã.

Cô lại an ủi Ngô Tiểu Xuân vài câu, sau đó bắt đầu làm việc, cô đặt hai cái chảo lên bếp than

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip