Chương 73: Không Tệ Cho Lắm!
Lúc Khương Lệ Vân và Phùng Dịch về đến nhà họ Khương đã là hơn sáu giờ tối, trời đã tối rồi, cửa phòng khách nhà họ Khương khép hờ, bên trong bật đèn.
Khương Lệ Vân đẩy cửa thì thấy Khương Lệ Vũ đang ngồi trên ghế trúc, vở bài tập về nhà đặt trên ghế, cô ấy đang làm bài tập, cái đầu nhỏ gần như dí sát vào quyển vở.
"Tiểu Vũ, ngẩng cao đầu lên một chút em."
Khương Lệ Vân nhắc nhở đối phương.
Khương Lệ Vũ lập tức ngồi thẳng người lên, lại chào hỏi Phùng Dịch:
"Anh Phùng Dịch..."
Cô ấy khá hướng nội, chỉ gọi một tiếng đã không nói thêm gì nữa.
Phùng Dịch cũng không phải người nhiệt tình gì cho cam:
"Chào em, Tiểu Vũ..."
Sau đó hai người bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ.
Bàn bếp nhà họ Khương thật ra nằm ở phía bắc phòng khách này, Khương Lệ Vân mở nắp nồi lên, chỉ thấy bên trong nồi là nước ấm, trên đó đặt một cái giá hấp, trên giá hấp lại có trứng gà chiên, đậu nành hấp, dưa muối, còn có cả một bát ô tô cơm.
"Phùng Dịch, ăn cơm đi."
Cô gọi Phùng Dịch.
Bốn, năm giờ sáng Khương Què và Ngô Tiểu Xuân đã dậy, bữa sáng ăn rất sớm nên hiển nhiên bữa trưa cũng sẽ ăn sớm, trên cơ bản đến tầm năm giờ chiều là đã đói rồi.
Bình thường họ đều sẽ đợi cô tan làm về ăn cơm chung nhưng hôm nay cô không chắc chắn mấy giờ mình sẽ về đến nhà, vì vậy mà trước khi rời khỏi nhà đã kêu họ nấu cơm rồi ăn trước, đừng đợi cô.
Bây giờ, chắc chắn đám người Khương Què đã ăn cơm xong và về phòng trước rồi.
Như vậy cũng tốt, đôi bên sẽ thoải mái hơn.
Phùng Dịch nghe được lời của Khương Lệ Vân lập tức đi đến bên cạnh cô, giúp cô bưng cơm nước.
Anh rất quen thuộc đối với tất cả mọi thứ ở nhà họ Khương, dù sao thì lúc nhỏ anh cũng toàn theo Khương Lệ Vân tới nhà họ cả ngày mà.
Nhưng số lần anh ăn cơm ở nhà họ Khương lại cực kỳ ít.
Thời điểm ấy, tuy rằng tuổi anh còn nhỏ nhưng cũng đã biết ăn cơm ở nhà người khác là không hay, nhà họ Khương cũng không khá giả gì!
Bây giờ lại một lần nữa được ngồi xuống bàn cơm của nhà họ Khương, còn là ăn cơm chung với Khương Lệ Vân nữa... tâm trạng của Phùng Dịch thật sự rất tốt.
Anh không duỗi đũa về phía món trứng chiên, thi thoảng lại liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó ăn một miếng cơm to.
"Cơm trắng ngon đến vậy hả?"
Khương Lệ Vân cười hỏi.
Phùng Dịch gật đầu: "Rất ngon." Cơm trắng ngon biết bao, lúc còn nhỏ anh cũng không được ăn.
Anh nhớ có một lần mình vô cùng đói, thấy vỏ khoai lang mà Phùng lão đại và Phùng lão nhị ném dưới đất còn nhặt lên ăn.
Kết quả Phùng lão đại thấy vậy, cảm thấy anh ăn trộm khoai lang nên đá vào chân trái của anh, hại chân anh bầm tím.
Khi ấy mẹ anh cũng ở ngay đó, biết anh chỉ ăn mỗi vỏ khoai lang nhưng bà ta lại chẳng nói giúp anh lấy một lời.
Khương Lệ Vân liếc mắt nhìn Phùng Dịch cảm thấy cơm trắng rất ngon, cô cầm bát lên san một nửa số trứng gà chiên cho anh rồi lại chia thêm hơn nửa bát đậu nành hấp:
"Ăn nhanh đi, ăn xong còn phải đi tìm chỗ ở cho em nữa đấy."
"Ừm." Phùng Dịch gật đầu.
Khương Lệ Vân thấy anh ngon như vậy mới nhẹ giọng dỗ anh:
"A Dịch, hôm nay cũng may mà có em, bằng không chị cũng không thể bê được nhiều đồ như vậy về."
Anh hăng hái giúp cô một phần, một phần khác là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền