Chương 75: Ở Nhờ
Phòng củi của nhà Khương Hữu Văn có cửa riêng có thể ra vào, Khương Lệ Vân hỏi mượn bọn họ chìa khóa, sau đó dẫn Phùng Dịch đến chỗ đồ tể lấy thịt heo.
Đợi bọn họ mang thịt heo về thì trời đã rất muộn rồi.
"Em ở tạm vậy đã nhé."
Khương Lệ Vân bảo Phùng Dịch khi cả hai trở lại căn phòng nhỏ.
"Không tạm đâu."
Phùng Dịch nói ngay.
Ngủ trong căn nhà gạch như vậy có tính là tạm bợ gì đâu? Lúc anh sống trong lò gạch còn phải ngủ chung phòng với một đống người kia kìa, giường của bọn họ còn được dựng tùy tiện hơn thế này nhiều.
Nhưng điều kiện ở phòng củi không tính là kém, dưới sàn đã trải xi măng.
Khương Lệ Vân trải rơm rạ xuống dưới đất thật dày rồi trải một cái chiếu lên trên đó, cuối cùng còn thêm một chiếc chăn, thế là chiếc giường đơn giản cho Phùng Dịch ngủ đã làm xong.
Khương Lệ Vân kêu Phùng Dịch đến nhà Khương Hữu Văn ngủ, về phần mình thì về nhà nghỉ ngơi.
Một bên khác, Phùng Dịch lại không tài nào ngủ được. Toàn bộ những chuyện đã xảy ra hôm nay đều hơi kích thích đến anh. Anh và Khương Lệ Vân đã kết đối tượng rồi! Trong lòng Phùng Dịch vô cùng sung sướng, không nhịn được mà lôi cái cốc tráng men Khương Lệ Vân đã cho mình vào trưa nay ra, sau đó lấy một chiếc sủi cảo ra ăn. Sủi cảo đã nguội ngắt rồi, hiển nhiên sẽ không còn được ngon như lúc còn nóng, nhưng anh vẫn cảm thấy nó vô cùng ngon miệng. Anh nhất định phải giúp đỡ Khương Lệ Vân thật nhiệt tình, chỉ có như vậy thì mới có thể đi theo cô cả đời thôi. Phùng Dịch xoa cái tai từng được Khương Lệ Vân sờ nghĩ đến "cái giường" mà mình ngủ là do Khương Lệ Vân trải... Trong phòng củi tối tăm và yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng cười. Cả một tối ấy Phùng Dịch không có cách nào ngủ ngon. Anh muốn ngủ thật ngon để ngày hôm sau có thể giúp Khương Lệ Vân với tinh thần hăng hái, nhưng anh lại không tài nào ngủ được. Sau đó vất vả lắm mới ngủ được nhưng chưa qua bao lâu đã tỉnh lại. Bên ngoài trời vẫn còn tối nhưng anh đã ngủ được một giấc, bây giờ chắc hẳn không còn sớm nữa rồi đi? Nếu anh dậy muộn lại không kịp giúp Khương Lệ Vân thì phải làm sao? Phùng Dịch nhanh chóng rời giường. Bên ngoài, mọi âm thanh đều ngừng lại, trên con đường không có lấy một bóng người nào hết. Phùng Dịch vòng một vòng quanh nhà họ Khương, sau đó cầm thùng phân mà nhà họ Khương dùng để đựng nước giải và phân đi xách nước ở ven sông về, tưới rau cho mảnh đất phần trăm nhà bọn họ. Tuy rằng chiều hôm qua đã tưới rồi nhưng hôm nay tưới thêm một lần cũng không có trở ngại gì.
Trong khi đó, lúc Khương Lệ Vân về đến nhà, cha Khương, mẹ Khương và cả Khương Lệ Vũ đều đã ngủ. Cô nằm xuống giường của mình bắt đầu tính toán đủ thứ chuyện. Bây giờ cô không có phương tiện giao thông nên thật sự không được thuận tiện cho lắm, sau này có tiền rồi phải mua một chiếc xe ba bánh mới được. Đương nhiên đạp xe đạp sẽ nhanh hơn, nhưng chỉ có xe ba bánh mới có thể chứa được hết bếp lò, chảo sắt với mấy thứ khác mà thôi. Bên ngoài, trời đã sắp trở lạnh rồi, Phùng Dịch lại không có quần áo ấm hơn, cô phải chuẩn bị thêm quần áo và chăn đệm cho anh. Còn những thứ lặt vặt khác nữa, tính ra cũng thiếu không ít đồ. Kiếp trước, Khương Lệ Vân mấy năm trước giá vật thấp, nhưng lúc quay trở về thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền