Chương 76: Không Phải Tới Ăn Trộm Rau Đấy Chứ?
Buổi tối hôm qua bọn họ đã vặt rất nhiều rau xanh, ông Phùng đặt trong hai cái sọt rồi cố định hai cái sọt vào hai bên yên sau xe đạp, sau đó dắt xe đạp ra ngoài cửa.
Kết quả, ông ta vừa mới ra ngoài đã nhìn thấy trong ruộng phần trăm nhà bên cạnh có một bóng đen, không biết đang làm gì?
Không phải tới ăn trộm rau đấy chứ?
Nhưng nông thôn đi đến đâu mà chẳng có rau, thường cũng không có ai trộm cả...
Đợi đã, hình như bóng đen kia đang tưới rau cho vườn?
Dáng người kia vô cùng cao, rõ ràng không phải người nhà họ Khương nhưng lại đang tưới rau cho vườn của nhà họ Khương.
Ông Phùng dắt xe đạp đi qua đó mới phát hiện ra người ấy là Phùng Dịch, đột nhiên ông ta nhớ đến hôm qua có người nói với mình rằng Phùng Dịch đã vác một cái chảo sắt về.
Nhưng ông ta cho rằng Phùng Dịch mang chảo về cho Khương Lệ Vân rồi sẽ quay lại... nhưng hôm qua anh không về, sáng sớm hôm nay còn đứng tưới rau cho vườn của nhà họ Khương?
Ông ta lập tức chửi vài câu, dù sao thì lò gạch cũng tính tiền công theo ngày, Phùng Dịch xin nghỉ vậy là tiền mà ông ta nhận được sẽ ít hơn rồi.
Ông Phùng lập tức nổi giận:
"Phùng Dịch, mày đang làm việc giúp người khác đấy à? Đất nhà mình không tưới mà lại đi tưới cho đất nhà người khác?"
Ông ta dựa vào việc bán rau để kiếm tiền cho nên cũng hầu hạ rau cỏ trong vườn rất tỉ mỉ, khoảng thời gian này còn vì bận tưới nước mà mệt xỉu ngang xỉu dọc!
Kết quả Phùng Dịch không giúp ông ta mà lại đi giúp nhà người khác!
Phùng Dịch đã sớm trông thấy ông Phùng rồi, chẳng qua là không thèm quan tâm thôi.
Bây giờ nghe được lời của ông Phùng, anh thẳng thừng nói:
"Nhà ông chứ không phải nhà tôi."
Nhà họ Phùng không phải là nhà anh, từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ từng coi nhà họ Phùng là nhà mình cả.
Nhưng anh vẫn luôn muốn làm người nhà họ Khương.
Khương Lệ Vân tốt biết bao!
Cha mẹ của Khương Lệ Vân cũng tốt!
Từ nhỏ anh đã ở nhà họ Khương không ít nhưng Khương Què và Ngô Tiểu xuân chưa bao giờ từng nói gì với anh cả.
Ông Phùng nói:
"Mày nói cái gì đấy? Mày có bản lĩnh thì đừng về nữa!"
"Tôi có bản lĩnh đấy!"
Phùng Dịch đáp, anh vốn đã không muốn về nhà họ Phùng rồi, mà Khương Lệ Vân cũng không cho anh về.
Trước đây, Phùng Dịch có dự định đợi sau khi trả cho nhà họ Phùng một khoản tiền xong sẽ đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ luôn, nhưng bây giờ anh đã có đối tượng rồi.
Khoản tiền mà anh cho ngày trước thì thôi, còn sau này anh chắc chắn sẽ không cho nhà họ Phùng thêm tiền nữa.
Tiền của anh phải cho Khương Lệ Vân tiêu!
"Thằng súc sinh nhà mình..."
Ông Phùng há mồm chửi.
Đột nhiên Phùng Dịch nhớ đến truyện võ hiệp mà mình đừng đọc, lúc nhân vật chính bị người khác chửi là thằng súc sinh đã hỏi ngược lại
"thằng súc sinh chửi ai."
Phùng Dịch hỏi:
"Thằng súc sinh chửi ai?"
Ông Phùng nói:
"Thằng súc sinh chửi mày."
"Đúng rồi, thằng súc sinh chửi tôi."
Phùng Dịch nở nụ cười.
Ông Phùng nổi ba máu sáu cơn định đi lên đánh Phùng Dịch nhưng đột nhiên động tác của ông ta dừng lại.
Bây giờ Phùng Dịch đã cao hơn ông ta một cái đầu rồi.
Lúc anh đến lò gạch chỉ mới mười sáu tuổi thôi, bởi vì không đủ dinh dưỡng nên khi ấy anh rất gầy và nhỏ.
Hồi đó cho dù là ông Phùng hay là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền