ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 79. Vậy Sau Này Cậu Tính Làm Gì

Chương 79: Vậy Sau Này Cậu Tính Làm Gì

Khương Lệ Vân biết người trong lò gạch chắc hẳn đang bàn tán về mình, nhưng cô cũng không để ý, thậm chí chỉ mong sao bọn họ cứ nói mãi. Đây chính là quảng cáo miễn phí đấy! Ở lò gạch luyện tay thuận tiện quảng cáo về sủi cảo chiên của mình là biện pháp mà hôm qua cô mới nghĩ ra. Bây giờ tiêu mất một ít tiền nhưng giá thành không tính là lớn, cô có thể gồng gánh được.

Nghĩ như vậy, Khương Lệ Vân cầm cái chày cán bột lên nhanh chóng cán vỏ bột, còn Phùng Dịch ngồi bên cạnh gói sủi cảo. Mới đầu anh không biết gói sủi cảo, nhưng Khương Lệ Vân dạy một lần là anh đã biết ngay. Anh học gì cũng nhanh như vậy cả.

Lúc hai người gói sủi cảo đủ nhiều rồi, than hòn bên trong cái bếp ba mắt đã sớm bị thiêu cháy, Khương Lệ Vân đeo cái găng tay dày vào, đặt chảo sắt to lên bếp lò chuẩn bị làm sủi cảo chiên. Sủi cảo được bỏ vào trong chảo sắt đáy bằng to lớn, để có thể đảm bảo chịu nhiệt đều mà trong quá trình làm sủi cảo chiên cần cầm chảo sắt không ngừng thay đổi vị trí, để mỗi một bộ phận của chảo đều được nóng. Vì vậy, Khương Lệ Vân không chỉ làm găng tay mà còn chuẩn bị thêm hai mảnh vải, lát nữa cô sẽ đeo găng tay và cầm vải để di chuyển chảo.

"Lúc làm sủi cảo chiên phải cầm chảo di chuyển sao?"

Phùng Dịch nhìn động tác của Khương Lệ Vân rồi lập tức hỏi.

"Đúng rồi." Khương Lệ Vân vừa cười vừa thị phạm cho anh.

Phùng Dịch vội vàng nói:

"Chị Lệ Vân, chị mau đặt chảo xuống đi, để em rán sủi cảo cho!"

Nói rồi, anh định cướp đôi găng tay trên tay Khương Lệ Vân.

Khương Lệ Vân đáp theo bản năng:

"Chị có kinh nghiệm."

Phùng Dịch nói:

"Cái chảo này vừa nóng vừa nặng, vẫn nên để em làm cho, chị Lệ Vân dạy em là được mà."

Vừa rồi nhìn thấy cô đụng vào cái chảo sắt đặt trên lửa mà Phùng Dịch có cảm giác trái tim mình gần như nhảy vọt ra ngoài! Nếu cô bị phỏng thì phải làm sao? Cho dù không bị phỏng nhưng cái chảo này nặng như thế, cô cũng sẽ mệt thôi! Công việc rán sủi cảo này chắc chắn không thể để Khương Lệ Vân làm được!

Khương Lệ Vân để ý thấy vẻ khẩn trương của Phùng Dịch. Phùng Dịch thật sự rất quan tâm cô, loại cảm giác này vô cùng tốt. Nói ra thì kiếp trước, sau khi bọn họ kết hôn vẫn luôn là Phùng Dịch cầm chảo làm sủi cảo chiên, còn cô chỉ cần ngồi trên xe lăn gói sủi cảo là được. Nhân và bột để gói sủi cảo đều được Phùng Dịch chuẩn bị từ trước. Anh thật sự tốt lắm, không giống như Tạ Tổ Căn chưa bao giờ dính tay vào bất cứ một công việc nào, nửa đêm con khóc cũng chỉ biết chê bai cô không dỗ con.

Khương Lệ Vân vừa cười vừa gỡ găng tay ra:

"Vậy em làm đi, chị dạy em."

Cùng lúc ấy, Khương Lệ Vân cũng mở miệng:

"Lúc Phùng Dịch còn ở lò gạch, mọi người đã rất quan tâm cậu ấy, hôm qua tôi cũng đã nói sẽ mời mọi người ăn sủi cảo chiên nên hôm nay bê đồ qua đây, lát nữa đến trưa, mọi người nhớ tới lấy sủi cảo chiên ăn nhé."

Cô vừa cười vừa nói chuyện phiếm với mấy người này, mà lời của cô và Phùng Dịch nói đã nhanh chóng lan truyền khắp toàn bộ lò gạch.

"Phùng Dịch dẫn Khương Lệ Vân qua đây đấy, các người đã biết chưa?"

"Phùng Dịch nói cậu ấy sẽ không làm việc ở lò gạch nữa."

"Cậu ấy muốn đi bán hàng với Khương Lệ Vân."

"Khương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip