Chương 80: Luyện Tay
Mà tầm này cũng đã đến giờ công nhân trong lò gạch ăn cơm trưa. Mọi người đã sớm biết chuyện bọn họ tới lò gạch rồi, lúc này cả đám người kéo nhau qua đây.
Khương Lệ Vân trông thấy bọn họ tới là lập tức chào hỏi:
"Mọi người qua nếm thử sủi cảo chiên mà tôi với Phùng Dịch làm đi, chúng tôi làm không nhiều nhưng mỗi người một cái vẫn đủ đấy."
Phùng Dịch lập tức thử. Phùng Dịch xúc sủi cảo chiên trong chảo to ra bỏ vào chảo nhỏ, chuẩn bị chiên mẻ thứ hai. Đây là lần đầu tiên Phùng Dịch chiên sủi cảo nên khó tránh khỏi tay chân lóng ngóng, tốc độ cũng hơi chậm. Cùng lúc ấy, Khương Lệ Vân thì lại bắt đầu chia số sủi cảo trong tay:
"Anh Vương, của anh đây."
"Chú Khương, chú nếm thử đi!"
"Anh Lý, đây là của anh."
...
Suốt toàn bộ quá trình, Khương Lệ Vân đều ở bên cạnh nhìn, nhắc nhở anh làm cái này, làm cái kia. Trong khoảng thời gian ấy, vẫn có vài lần cô mở nắp chảo, dùng xẻng lật một, hai miếng sủi cảo để xem bên dưới đã sém, đã chín hay chưa. Hai người rất cẩn thận, lửa trong bếp than cũng không vượng đến mức có thể chiên cháy sủi cảo... tuy rằng làm hơi chậm nhưng bọn họ vẫn thuận lợi làm xong mẻ sủi cảo chiên đầu tiên.
Khương Lệ Vân thử một cái, vị rất ngon đấy chứ. Sủi cảo chiên mà bọn họ làm muốn nói là món ngon số một vậy chắc chắn không phải, nhưng dùng nguyên liệu thật, ăn rất thơm, hơn nữa tất cả đều chín hết!
Lúc Tôn Kim Sơn mang hộp cơm đi qua đây, Khương Lệ Vân trực tiếp cho anh ta hai cái sủi cảo chiên:
"Anh Tôn, cảm ơn anh đã giúp chúng tôi mua chảo nhé."
Hôm qua cô đã nói chuyện rất nhiều với Phùng Dịch nên cũng biết được Tôn Kim Sơn rất quan tâm anh, trong lòng cô cũng rất biết ơn người này.
Đang chia thì Khương Lợi Hải tới. Khương Lợi Hải nhìn thấy em gái mình chia miễn phí sủi cảo nhân thịt heo lại cùng dùng dầu để rán cho mọi người trong lò gạch ăn mà lòng đau như cắt. Để dành sủi cảo lại cho mình ăn không được hay sao? Tại sao lại phải mang lên xưởng chia? Nhà xưởng bọn họ có một đến hai trăm người, mỗi người một cái cũng phải chia đến một, hai trăm cái, nếu như cho anh ta ăn hết vậy thì tốt biết bao! Nhưng anh ta cũng không tiện nói gì, vì nếu thật sự nói lại trông anh ta có vẻ rất nhỏ nhen.
Việc mà Khương Lợi Hải có thể làm chính là chen đến trước mặt rồi chìa hộp cơm của mình qua: "Lệ Vân!"
"Anh." Khương Lệ Vân nở nụ cười với anh ta rồi chia cho anh ta một cái sủi cảo:
"Anh, em sợ sủi cảo không đủ nên không thể chia nhiều cho anh, nếu lát nữa còn thì em sẽ cho anh sau nhé."
Khương Lợi Hải: "..."
Vậy mà anh ta chỉ có một cái sủi cảo? Có điều, tuy rằng chỉ có một cái nhưng đây cũng là sủi cảo chiên! Hôm qua anh ta đã cảm thấy sủi cảo chiên này vô cùng ngon rồi! Khương Lợi Hải dùng đũa gắp sủi cảo chiên lên cắn một miếng, hai mắt lập tức sáng ngời.
Sủi cảo chiên hôm nay còn ngon hơn cả hôm qua! Thật ra thì đây là một chuyện rất bình thường thôi, sủi cảo chiên vừa mới ra khỏi lò chắc chắn sẽ ngon hơn sủi cảo chiên làm trước ở nhà, sau đó đi đường xá xa xôi mang đến xưởng rồi.
Khương Lợi Hải cảm thấy sủi cảo chiên ngon và những người khác cũng vậy. Bình thường bọn họ chỉ toàn ăn mấy món không có chất béo gì, bây giờ đột nhiên được ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền