ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 81. Khương Lệ Vân Này Cũng Rất Thông Minh Đấy

Chương 81: Khương Lệ Vân Này Cũng Rất Thông Minh Đấy

Lúc trước mẹ Tạ rất coi thường Khương Lệ Vân cho nên khi Tạ Tổ Căn và Khương Lệ Vân xem mắt thậm chí còn không chính quy một tí nào, chỉ là cùng nhau xem phim và nói chuyện mà thôi.

Trước đấy Khương Lệ Vân thậm chí còn không biết chuyện này!

Cha Tạ ở bên cạnh không nói gì cả.

Lúc trước ông ta chọn Khương Lệ Vân chính là vì cảm thấy cô rất phù hợp, đáng tiếc Khương Lệ Vân lại không đồng ý, hơn nữa còn quay đầu đi kết đối tượng với Phùng Dịch.

Nhưng ông ta có thể nói được gì nào?

Cho dù bọn họ muốn chỉ trích cô đổi người quá nhanh thì vẫn không được.

"Khương Lệ Vân này cũng rất thông minh đấy."

Có người nói.

Một người khác lại mở miệng:

"Tôi từng gặp cô ta, trông vẻ ngoài cũng được, không ngờ cô ta lại kết đối tượng với Phùng Dịch, trong khi Phùng Dịch chẳng có nhà, chẳng có sự nghiệp gì."

Người lên tiếng đầu tiên nói:

"Cũng đúng, thời đại đã khác rồi, cô ta và Phùng Dịch chăm chỉ làm ăn nói không chừng lại có thể tự mình kiếm tiền xây nhà ấy chứ."

Mấy vị lãnh đạo trong xưởng này đều nhìn xa và rộng hơn những người bình thường khác.

Lò gạch là xí nghiệp của công xã, trước đây làm việc ở chỗ này chỉ lấy được công điểm, tuy rằng mấy năm nay lợi nhuận trong xưởng tốt nhưng các loại chế độ vẫn hoàn toàn khác hẳn với mấy công xưởng lớn quốc hữu kia.

Không nói cái khác mà chỉ nói xin nghỉ việc và xin nghỉ phép này đều chỉ cần nói một tiếng là xong.

Nếu như một công nhân nào đó thật sự chẳng ra làm sao vậy nhà xưởng cũng chỉ nói đuổi là đuổi luôn.

Dù sao thì trong xưởng cũng không thiếu người, thậm chí còn có rất nhiều người đi quan hệ mới có thể vào được xưởng.

"Để tôi đi xem sao."

Một lãnh đạo họ Khương mở miệng nói.

Khương Lệ Vân nói mời mọi người ăn sủi cảo nhưng thật ra là đến xưởng luyện tập, đúng chứ?

Lúc vị lãnh đạo này đến phòng y tế thì Khương Lệ Vân đã chia sủi cảo xong cho các công nhân qua bên này nhận sủi cảo, nhưng trong chảo vẫn còn lại ba mươi cái.

"Lệ Vân, sủi cảo còn thừa bao nhiêu vậy? Gói lại cho tôi hết nhé, tôi sẽ mua của cô."

Vị lãnh đạo này mỉm cười, đi lên nói.

Một lãnh đạo như ông ta tới đây nhận sủi cảo miễn phí cũng quá là xấu hổ rồi, nhưng ông ta quả thật muốn nếm thử món sủi cảo chiên Đông Bắc mà mình chưa từng ăn bao giờ kia.

Nếu đã vậy chứ trực tiếp bỏ tiền ra mua đi.

Như vậy còn có thể ăn no.

"Chú tư Khương, làm sao có thể lấy tiền của chú được? Để cháu lấy sủi cảo cho chú, không mất tiền."

Khương Lệ Vân cười đáp.

Chẳng qua chỉ là mấy cái sủi cảo mà thôi, hà tất phải thu tiền của lãnh đạo chứ?

Cho dù Phùng Dịch không làm việc ở đây nữa nhưng tạo dựng mối quan hệ tốt với người ta cũng không phải là chuyện xấu.

Khương Lệ Vân lấy toàn bộ sủi cảo chiên còn lại cho vị lãnh đạo họ Khương của lò gạch kia, vừa cười vừa tiễn ông ta đi.

Đợi người đi rồi, cô mới ngồi xuống xe kéo, không muốn nhúc nhích.

Bận rộn cả một buổi sáng khiến cô rất mệt rồi.

Nói ra thì phản hồi của người trong lò gạch ngày hôm đã cho cô lòng tự tin rất lớn, cô tin rằng ngày mai mình lên thị trấn bán hàng, việc buôn bán chắc chắn sẽ không tệ.

"Sao em lại cho người ta hết sủi cảo vậy hả?"

Khương Lợi Hải có hơi khó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip