Chương 83: Em Có Bằng Lòng Không
Người nhà họ Phùng nổi giận đùng đùng tìm tới cửa. Nhìn bộ dáng định lao lên đánh người của Phùng lão nhị, Khương Lệ Vân lập tức kéo Phùng Dịch ra đằng sau, để mình đối đầu với người nhà họ Phùng. Cô không cãi nhau với cái gia đình này bởi vì cãi nhau không giải quyết được vấn đề gì hết.
Cô nói:
"Mỗi tháng Phùng Dịch nhận được tiền lương, các người chỉ chừa lại cho cậu ấy có mười đồng, dựa vào cái gì mà cậu ấy phải đi làm thay các người?"
"Nhà nào mà chẳng như thế."
Ông Phùng nói.
"Được, ông nói nhà nào mà chẳng như thế vậy là nhà nào cũng đều như thế, đúng không? Vậy ngày mai tôi sẽ đến trường cấp hai công xã để nói với các bạn học và giáo viên của Phùng Văn Binh, cầu Phùng Văn Binh đừng có ép anh trai của nó nữa. Anh trai của nó từ nhỏ đã không được ăn no mặc ấm, chưa từng được đi học một ngày nào cũng thôi đi. Mười sáu tuổi đã phải đi bốc gạch nuôi nó ăn học, vất vả đến mức sống dở chết dở dây này."
Khương Lệ Vân nói.
Phùng Văn Binh chính là đứa con trai chung của ông Phùng và Châu Xảo Hà, nhỏ hơn Phùng Dịch sáu tuổi, năm nay đã mười ba, vừa mới vào lớp sáu. Thành tích của nó rất tốt nên ông Phùng và Châu Xảo Hà cũng gửi gắm nhiều hy vọng vào nó hơn. Trẻ con ở độ tuổi này để ý thể diện nhất.
Ông Phùng và Châu Xảo Hà lập tức tắt đài.
Khương Lệ Vân nói tiếp:
"Nghe nói Phùng lão nhị đang bàn chuyện kết hôn nhỉ? Việc anh ta ép em trai làm việc nuôi sống mình, tôi cũng không ngại đi kể cho mọi người biết đâu."
"Mày..." Ông Phùng tức phát điên. Ở nông thôn, đàn ông tìm đối tượng vốn đã khó hơn phụ nữ rất nhiều rồi, đằng này Phùng lão nhị còn chẳng biết làm việc gì nữa chứ.
Khương Lệ Vân thật sự rất muốn phá hỏng danh tiếng của Phùng lão nhị ở bên ngoài... trừ phi là Phùng lão nhị tự mình tìm, lừa được con gái nhà người ta, còn bằng không, anh ta đừng hòng có đối tượng! Nhưng anh ta muốn tìm thì bản thân phải có bản lĩnh trước đã... mà Phùng lão nhị lại chẳng phải người có bản lĩnh ấy.
Lúc này, Châu Xảo Hà lại nhìn về phía Phùng Dịch:
"Phùng Dịch, nếu như mày không đi làm thì đừng gọi tao là mẹ nữa."
Phùng Dịch được Khương Lệ Vân che chắn ở đằng sau khiến tâm trạng vô cùng tốt. Khương Lệ Vân đang bảo vệ anh! Thật tốt quá. Lúc này đột nhiên nghe thấy lời của Châu Xảo Hà, Phùng Dịch còn chẳng cần nghĩ ngợi đã đáp:
"Vậy không cần nữa."
Người nhà họ Phùng đều sững sờ, còn Khương Lệ Vân lại không nhịn được mà bật cười. Phùng Dịch đúng là thực tế và thẳng thắn ghê, có vợ rồi không cần mẹ nữa! Trước đó cô đúng là lo bò trắng răng mà! Nhưng nghĩ lại cũng đúng thôi, từ nhỏ Phùng Dịch đã không để ý đến bà mẹ đó của anh rồi, nên cũng không có lý nào trưởng thành rồi lại quay sang để ý.
Khương Lệ Vân nói:
"Chính tôi kêu Phùng Dịch không cần đi làm ở lò gạch nữa đấy, tôi còn kêu cậu ấy làm việc không công cho tôi, vậy thì đã sao? Cậu ấy bằng lòng đó!"
Nói rồi, cô quay đầu hỏi anh:
"Em có bằng lòng không?"
Phùng Dịch không hề do dự mà gật đầu:
"Em bằng lòng!"
Bọn họ cũng không có cách nào khác, cũng không thể đánh một trận với người nhà họ Khương được. Bên phải nhà Khương Què là nhà bọn họ, bên trái là nhà của chú hai Khương, bọn họ cãi nhau thì chú
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền