Chương 84: Bảng Hiệu
Trước nhà cô có một cái ao, nếu tưới vườn vậy cứ trực tiếp ra hồ hoặc là ao đầm gánh nước về dùng.
Nghe vậy, Phùng Dịch xách thùng gỗ rời đi, anh rất quen tay đối với mấy việc này, trước khi tới lò gạch anh cũng đã không ít lần đi xách nước hộ nhà họ Khương.
Cô vừa mới thu dọn được một lúc thì Phùng Dịch xách một thùng nước, bước chân thoăn thoắt trở về:
"Chị Lệ Vân, chị không cần làm đâu, để em tự dọn cũng được."
Khương Lệ Vân dừng tay:
"Vậy chị đi viết bảng hiệu."
Cô trải một tờ giấy đỏ lên chiếc bàn vuông, viết năm chữ
"Sủi cảo chiên Đông Bắc."
Giấy đỏ và bút lông mực tàu đều được cô mua vào mấy hôm trước, khi ấy tuy rằng cô đã mua đồ về rồi nhưng vẫn chưa kịp viết bảng hiệu.
Viết xong mấy chữ
"Sủi cảo chiên Đông Bắc"
, Khương Lệ Vân lại viết thêm ở bên dưới
"Một hào một cái, năm hào sáu cái."
Chữ của cô không được đẹp cho lắm nhưng rất rõ ràng, viết xong, tâm trạng của cô cũng bình tĩnh hơn.
Phùng Dịch liếc mắt nhìn tờ giấy trên bàn, hỏi:
"Năm hào được sáu cái sủi cảo chiên sao?"
Khương Lệ Vân cười đáp:
"Đúng rồi, năm hào được sáu cái đó."
Thời buổi này mọi người đều nghèo, rất nhiều người mua sủi cảo chiên có khả năng chỉ mua được một đến hai cái để thử.
Nhưng như vậy lại không có lợi cho cô buôn bán.
Bây giờ năm hào có thể mua được sáu cái, tin rằng mọi người đều sẽ mua năm hào tiền sủi cảo chiên chứ không chỉ mua một đến hai cái nữa.
Viết xong bảng hiệu, Khương Lệ Vân lại bắt đầu kiểm kê những món đồ ngày mai cần dùng đến khi bày sạp.
Nhìn bóng anh rời khỏi cổng nhà, Khương Lệ Vân lại nghĩ đến chuyện ở kiếp trước.
Kiếp trước Phùng Dịch ra ngoài làm công đã hoàn toàn thoát khỏi nhà họ Phùng, nhưng tại sao anh vẫn cho nhà họ Phùng tiền?
Nếu là cô, có khả năng đã không quay về đó nữa rồi.
Biển người đông đúc, nếu anh không về thì người nhà họ Phùng cũng không thể tìm được anh.
Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Lệ Vân chợt nảy ra một suy nghĩ.
Cô đột nhiên nhớ ra khi ấy mình vẫn còn ở đây.
Nhìn bộ dáng của Phùng Dịch, anh không hề quan tâm đến người nhà họ Phùng một chút nào hết nhưng lại rất để ý đến cô.
Cứ ngày lễ ngày tết là Phùng Dịch đều sẽ về cho nhà họ Phùng một ít tiền rồi ở lại nhà vào hôm, chẳng qua làm vậy cũng chỉ vì muốn nhìn cô thêm và nghe ngóng tin tức của cô chăng?
Sau khi cô ly hôn, Phùng Dịch mới từ bên ngoài trở về đổi thành làm thuê trên thị trấn, mỗi buổi sáng anh đều sẽ tới sạp hàng ăn sáng của cô để ăn sáng, thuận tiện đóng gói cả bữa trưa và bữa tối đem đi.
Thời điểm đó cô rất bận rộn, không có thời gian để nghĩ gì cả, cũng không để tâm đến anh, nhưng Phùng Dịch vẫn không quản gió mưa, ngày nào cũng tới đều đặn như cũ.
Cho dù thế nào thì bây giờ bọn họ cũng đang sống rất tốt.
Kiếp trước, tuy rằng cô có tiền nhưng không thể thoải mái hưởng thụ cuộc sống, kiếp này đợi cô kiếm được tiền rồi sẽ đi khắp nơi nhìn ngắm cùng Phùng Dịch, trải nghiệm tất cả những thứ mà kiếp trước bọn họ chưa kịp trải nghiệm.
Tay của Khương Lệ Vân hơi run lên, cô hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc mà Phùng Dịch mang từ lò gạch về.
Đợi ăn cơm tối xong, việc phải làm cũng nhiều hơn, Phùng Dịch phải đi mua thịt heo về băm nhân,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền