ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 87: Kiếm Tiền

Đại đa số người ở thời đại này đều ăn cơm ở nhà, có rất nhiều người sau khi nấu cháo xong mới ra ngoài mua thức ăn. Bây giờ lại nhìn thấy món sủi cảo chiên mà bọn họ chưa từng thấy bao giờ trong đời... người làm sủi cảo chiên kia còn phải cầm cái chảo sắt to đùng kia di tới di lui trên mặt bếp lò, chỉ riêng mỗi nhìn thôi cũng đã khiến bọn họ cảm thấy thú vị rồi!

Sủi cảo chiên này còn nhân thịt nên tính ra cũng rất lời đấy chứ. Dù sao cũng không đắt, mua năm hào về nhà cho người nhà nếm thử cũng được!

Mẻ sủi cảo chiên đầu tiên đã xong, Phùng Dịch xúc số sủi cảo chiên bên trong ra khỏi chảo, bỏ vào một cái cốc tráng men. Suy cho cùng anh vẫn chưa đủ thành thạo, sủi cảo chiên ra có vài cái bên dưới hơi cháy, có vài cái thì lại không cháy một chút nào. Anh có hơi xấu hổ nhưng Khương Lệ Vân lại không cảm thấy có gì cả, cô vừa cười vừa hỏi khách hàng:

"Sủi cảo đã chiên xong rồi, chị lấy cái hơi cháy hay là không cháy ạ?"

"Tôi lấy hơi cháy đi!"

"Tôi lấy không cháy!"

"Tôi mua một đồng sủi cảo."

"Tôi mua năm hào."

...

Mọi người nháo nhào lấy tiền ra mua sủi cảo chiên. Bởi vì Khương Lệ Vân viết năm hào được sáu cái nên gần như không có ai mua lẻ cả, bọn họ đều mua năm hào một. Mua rồi lại mua, còn có người mà Khương Lệ Vân quen biết tới mua, ví dụ như người nhà của mấy công nhân trong lò gạch kia.

Tôn Thúy Thúy chính là em gái của Tôn Kim Sơn. Tôn Kim Sơn không ở lò gạch mà về nhà ở. Hôm qua sau khi về nhà, anh ta không ngừng kể rằng sủi cảo mà Khương Lệ Vân làm nhiều bao nhiêu, ngon bao nhiêu, còn cho Tôn Thúy Thúy hai đồng để buổi sáng lúc cô ta đi chợ có thể thuận tiện mua một ít sủi cảo chiên về ăn, sau đó cả gia đình ăn với nhau.

Tôn Thúy Thúy nhớ kỹ chuyện này, sau khi lên đến thị trấn, cô ta đã bắt đầu đi tìm quán sủi cảo chiên ngay. Tiếc rằng đợi lúc cô ta tìm được thì Phùng Dịch đã bán hết mẻ đầu tiên rồi, phải đợi mẻ khác. Dù sao cô ta cũng không gấp nên có thể đợi một lúc... Thấy sủi cảo chiên đã được, Tôn Thúy Thúy vội vàng đưa cái cốc tráng men của mình qua:

"Tôi mua hai đồng sủi cảo."

Sủi cảo chiên không có sẵn, cần thời gian đợi, trước sạp hàng của bọn họ vẫn luôn có người đứng đợi. Trên đời này có rất nhiều người thích góp vui, nhìn thấy đông người bèn qua đó xem, sau khi xem xong mới phát hiện ra người ta đang bán món mới, thế là lại muốn mua... Cứ như vậy, có thể thấy được việc buôn bán của Khương Lệ Vân vô cùng tốt.

Lần này người đựng sủi cảo chiên cho bọn họ là Phùng Dịch, tốc độ gói một chảo sủi cảo của Khương Lệ Vân không theo kịp được tốc độ chiên một chảo sủi cảo của anh, bây giờ đã không còn sủi cảo cho anh chiên nữa, vì thế anh chỉ đành bắt đầu bán sủi cảo, còn Khương Lệ Vân thì ngồi đằng sau gói sủi cảo.

Tôn Thúy Thúy cầm hai mươi tư chiếc sủi cảo chiên ra khỏi đám đông, không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hôm qua lúc anh trai cô ta nói chuyện còn rất lo lắng, sợ sủi cảo mà Khương Lệ Vân và Phùng Dịch bán không được, nhưng bây giờ xem đi... anh trai cô ta đúng là lo bò trắng răng rồi. Việc buôn bán của người ta cũng tốt lắm đấy! Sủi cảo này thật sự rất thơm...

Buổi sáng lúc Tôn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip