ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 86. Mẻ Đầu Tiên

Chương 86: Mẻ Đầu Tiên

Mấy hôm trước Khương Lệ Vân đã nói chuyện với bên thị trấn và biết được trên thị trấn cho phép mọi người thoải mái bày sạp, có điều, muốn chiếm được một vị trí tốt thì phải đến sớm mà giành. Mấy người bán rau kia giành được một vị trí tốt có thể bán được nhiều rau hơn, nhưng cô bán sủi cảo, là độc nhất vô nhị trên thị trấn cho nên ngược lại cũng không đòi hỏi vị trí quá tốt gì. Có điều, cô mang nhiều đồ, phải có một chỗ rộng rãi mới được.

Lúc hai người ra khỏi cửa đã là năm giờ hơn, đến thị trấn là sáu giờ sáng. Cũng may mà lúc ở nhà, Khương Lệ Vân đã nhóm lò than trước rồi. Bên dưới bếp than có một "cánh cửa nhỏ" để dẫn khí thông vào, cô chỉ để "cánh cửa nhỏ" hé ra chừa một khe hở nhỏ, nếu làm vậy thì than tổ ong bên trong lò có thể cháy rất chậm.

Lên đến thị trấn, cô phát hiện ra chợ sớm đã rất náo nhiệt rồi, có rất nhiều người đang bán rau, cũng may mà cái chỗ khá vắng vẻ được cô nhìn trúng kia vẫn chưa có ai cả. Trên con phố náo nhiệt nhất này có một ngã rẽ, bên trong có một sân bóng rổ cũ, bên cạnh là "câu lạc bộ công nhân" của thị trấn, đi tiếp về phía trước chính là trường tiểu học trên thị trấn. Bình thường sẽ không có ai bày sạp trên mảnh đất trống bên cạnh sân bóng rổ cả.

Khương Lệ Vân đỗ xe kéo ở chỗ đó rồi bê đồ đạc từ trên xe xuống, cánh cửa nhỏ bên dưới bếp than được mở ra để thế lửa bên trong cháy vượng hơn một chút... Đương nhiên cũng phải lấy cả bảng hiệu xuống rồi, Khương Lệ Vân mang luôn cả cái bàn gấp nhỏ và mấy cái ghế nhựa mà mình đã mua từ mấy hôm trước xuống đặt ở bên cạnh, sau đó đặt một chai giấm chua lên trên. Nếu có người mua sủi cảo chiên muốn ăn luôn ở chỗ cô cũng được, đương nhiên, chỗ này không chứa được đến mấy người ngồi nên đại đa số khách hàng phải mang đi ăn.

Phùng Dịch đã bắt đầu rán mẻ sủi cảo đầu tiên. Mới đầu, Khương Lệ Vân vẫn còn hơi không yên tâm nhưng nhìn một lúc cũng yên tâm rồi. Phùng Dịch học gì cũng nhanh hết, mới qua một lúc đã có thể làm rất thành thạo rồi.

"Phùng Dịch, thà để sủi cảo sém một chút còn hơn là chưa chín."

Khương Lệ Vân nhắc nhở anh một câu, thuận tiện lấy mấy cái đĩa gì đó mà cô đã sớm chuẩn bị từ trước.

Cùng lúc ấy, Khương Lệ Vân đang bớt thời gian ra ngồi ở bên cạnh gói sủi cảo cho đối phương nhìn. Mà bên bọn họ còn đang rán mẻ sủi cảo đầu tiên thì đã có người tới hỏi:

"Sủi cảo chiên Đông Bắc là cái gì thế?"

Khương Lệ Vân giải thích:

"Đây chính là sủi cảo, ngày lễ ngày tết là người Đông Bắc đều rất thích ăn sủi cảo, sủi cảo chiên chính là một cách làm của sủi cảo, tôi học được món này từ một người Đông Bắc đấy."

"Bán thế nào?"

Người kia hỏi.

"Một hào một cái, năm hào sáu cái, một đồng được mười hai cái ạ."

Khương Lệ Vân cười đáp.

Bên trong cái chảo đáy bằng đã thoang thoảng mùi thơm của sủi cảo chiên, người kia lập tức nói:

"Tôi mua một đồng nhé."

"Vâng, nhưng sủi cảo vẫn chưa chiên xong, phải đợi một lúc."

Có vị khách đầu tiên tới mở hàng chưa được bao lâu thì vị khách thứ hai cũng đã tới. Nếu như Khương Lệ Vân chỉ bán bánh bao và màn thầu thường thấy thì mọi người cũng sẽ không cảm thấy có hứng thú đến vậy, dù sao thì trên thị trấn vẫn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip