Chương 89: Nhiều Như Vậy Sao
Buổi sáng cô mang theo hai mươi đồng tiền lẻ, đây là để dự trù còn trẻ tiền thừa lại cho khách, mà bây giờ, tiền trong hộp tiền cộng lại đã được tám mươi chín đồng ba hào.
Nói cách khác là bọn họ gần như đã kiếm được sáu mươi chín đồng.
Bán hết sủi cảo rồi nhưng Khương Lệ Vân có hơi mệt, cô không vội về nhà ngay mà cầm tiền buổi sáng đã kiếm được ra đếm.
Dựa theo tính toán trước đây của Khương Lệ Vân thì nếu cô bán sủi cảo chiên, chắc chắn có thể kiếm được một phần năm lợi nhuận ròng, nói cách khác là cứ bán được mười đồng sủi cảo chiên thì cô có thể kiếm được hai đồng.
Nếu như vậy, hôm nay cô kiếm được chưa đến bốn mươi đồng.
Con số này thoạt nhìn vô cùng nhỏ nhưng nếu mỗi ngày có thể kiếm được bốn mươi đồng vậy một tháng có thể kiếm được khoảng bốn trăm hai mươi đồng!
Hơn bốn trăm đồng lận!
Trước đây cô và Phùng Dịch đi làm, cả hai người cộng lại một tháng mới chỉ kiếm được chưa đến hai trăm đồng.
"Hôm nay chúng ta kiếm được mười ba đồng."
Khương Lệ Vân cười bảo.
"Nhiều như vậy sao?"
Phùng Dịch cực kỳ kinh ngạc, phải biết rằng tiền lương một ngày của anh ở lò gạch chỉ mới hơn ba đồng mà thôi.
Khương Lệ Vân lập tức tràn trề sức sống trở lại.
"Hôm nay là ngày đầu tiên, chúng ta mới chỉ bán được có một ít như vậy thôi, sau này làm nhiều sủi cảo hơn còn có thể kiếm được nhiều hơn!"
Khương Lệ Vân nói.
Đôi mắt của Phùng Dịch đã sáng ngời rồi!
Lệ Vân của anh thật lợi hại! Ngày đầu tiên ra ngoài bày sạp đã có thể dẫn anh kiếm được nhiều tiền như thế!
"Chúng ta thu dọn đồ về thôi, hôm nay chị dậy sớm nên bây giờ mệt quá, phải về ngủ một giấc đã."
Khương Lệ Vân bảo.
Buổi chiều cô dự định đánh một giấc no nê, sau đó chuẩn bị cho công việc buôn bán ngày mai.
Thật ra bày sạp bán hàng rất vất vả, đặc biệt là dưới tình huống không có máy móc thiết bị hỗ trợ.
Cô quả thật rất cần Khương Què và Ngô Tiểu Xuân gói sủi cảo giúp mình, chứ có mỗi cô với Phùng Dịch thật sự có hơi làm không xuể.
Nếu Ngô Tiểu Xuân và Khương Què có thể giúp gói sủi cảo, vậy một buổi sáng nói không chừng cô có thể bán được hơn một nghìn cái sủi cảo, một tháng muốn kiếm năm, sáu trăm đồng cũng không thành vấn đề.
Đến khi ấy trả cho Khương Què và Ngô Tiểu Xuân một trăm đồng coi như là tiền công họ giúp gói sủi cảo là được.
Vỏ sủi cảo thật ra vẫn rất dễ cán, đặt biệt là cô còn lành nghề như vậy nữa, cán vô cùng nhanh.
Cô là người có kinh nghiệm, tốc độ cán vỏ sủi cảo rất nhanh, nhưng dưới tình huống không cần cán vỏ thì trong một tiếng cô có thể gói được ba trăm cái, mà đây là không tính đến thời gian ngừng nghỉ.
Đột nhiên Khương Lệ Vân nhớ đến một chuyện ở kiếp trước.
Kiếp trước, Khương Lệ Vân cũng kiếm tiền từng ít một như thế rồi mới từ từ khá giả lên.
Trong quá trình này, cô còn nhìn thấy rất nhiều người phát tài chỉ trong một đêm rồi lại đột ngột phá sản.
Nhưng cô chưa bao giờ từng trông mong một bước lên mây ngay cả.
Cô có thể kiếm tiền từng ít một rồi tích tiểu thành đại, sau đó đợi khi gặp được thời cơ sẽ kiếm nhiều hơn một chút.
Khi ấy người giúp việc của cô thích nghe sách, có một lần đối phương nghe được một quyển tiểu thuyết cổ đại, nữ chính ở trong này một mình bán
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền