ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 90. Không Hổ Là Người Trẻ Tuổi, Sức Lực Dồi Dào Thật!

Chương 90: Không Hổ Là Người Trẻ Tuổi, Sức Lực Dồi Dào Thật!

Lúc đám người Khương Lệ Vân thu dọn hàng xong đã là hơn chín giờ, chợ sớm đã sớm tan rồi.

Phùng Dịch thấy cô mệt, lại muốn kêu cô ngồi lên xe kéo để anh kéo cô về nhà.

Nhưng lần này đồ đạc mà bọn họ mang đi bày sạp nhiều hơn hôm qua rất nhiều, bây giờ trên xe đã không đủ chỗ chứa thêm một người nữa.

Phùng Dịch thở dài một tiếng, chỉ có thể kéo xe đi theo phía sau Khương Lệ Vân.

Cũng không biết đến bao giờ anh mới có thể chở Khương Lệ Vân đi đây.

Khương Què tuy rằng què nhưng có chống gậy, đi đường vẫn rất là nhanh.

Chỉ là Khương Lệ Vũ còn nhỏ nên không đi nhanh được.

Một nhóm người chậm rãi lên đường về, trên đường, thi thoảng bọn họ còn gặp được người quen.

Khương Què ít nói kiệm lời, người khác bắt chuyện với ông thì cùng lắm ông cũng chỉ đáp nhẹ một tiếng, ngược lại, Khương Lệ Vân còn có thể nói chuyện dăm ba câu với người ta.

"Chào chú Trương."

"Chúng cháu bày sạp ở trên thị trấn về đây."

"Cháu bán sủi cảo chiên trên thị trấn, lần sau chú lên thị trấn có thể tới hàng của cháu mua."

...

Người biết chuyện Khương Lệ Vân đang bày sạp lại nhiều hơn một chút.

Còn có người tò mò đi hỏi thăm, muốn biết bọn họ kiếm được bao nhiêu tiền.

"Hôm nay là ngày đầu tiên, tay chân lóng ngóng nên cũng không kiếm được tiền gì, vẫn phải xem sau này thế nào ạ."

"Tiền vốn bày sạp cũng không đắt."

"Cháu phải bán thêm mấy hôm nữa mới biết được."

...

Khương Lệ Vân trả lời vô cùng chặt chẽ.

Đương nhiên, nói với người khác là như vậy, còn nói với người nhà mình lại luôn là

"vẽ cái bánh to"

:

"Phùng Dịch, chúng ta phải cố gắng hơn nữa, nói không chừng sau này một tháng có thể kiếm được một nghìn, như vậy có thể xây được một căn nhà ở trong thôn rồi, chúng ta sẽ xây một căn nhà cho hai đứa mình!"

Cô càng muốn mua nhà hơn nhưng Phùng Dịch chưa chắc đã hiểu mua nhà là gì, có điều, nói với anh xây nhà ở trong thôn thì khác, anh chắc chắn sẽ rất mong chờ.

Đúng là Phùng Dịch rất mong chờ thật.

Căn nhà của anh và Khương Lệ Vân! Căn nhà của hai người bọn họ!

Nếu như bọn họ có thể xây một căn nhà vậy là anh có nhà rồi!

Tâm trạng của Phùng Dịch thật sự đang rất kích động, anh không nhịn được mà kéo cái xe chạy đi, một hơi chạy tít tận về đằng xa.

Chạy đi rất xa, Phùng Dịch mới phát hiện ra mình bỏ xa đám người Khương Lệ Vân ở đằng sau một đoạn rất dài.

Anh lập tức lúng túng, vội vàng dừng lại kiểm tra đồ đạc đặt bên trong xe.

Mong là đồ bên trong đừng có rơi!

Cũng may mà lúc Khương Lệ Vân cất đồ rất để ý, xếp rất gọn gàng, cái bếp lò lại càng được dùng giá cố định lại nên sẽ không dễ dàng rơi đổ.

Phùng Dịch vừa đợi đám người Khương Lệ Vân vừa cân nhắc đến chuyện sau này.

Ngày mai anh nhất định phải dậy sớm hơn và đi lên thị trấn từ sớm, gói thêm nhiều sủi cảo...

Đúng rồi, phải xây nhà thế nào nhỉ?

Đầu óc anh rối như tơ vò, cũng đúng lúc này, đám người Khương Lệ Vân đã đuổi kịp anh.

Phùng Dịch có rất nhiều lời muốn nói với cô nhưng có Khương Què và Khương Lệ Vũ ở đây... cho nên anh chỉ cúi đầu, lặng lẽ kéo xe.

Khương Lệ Vân: "..."

Không hổ là người trẻ tuổi, sức lực dồi dào thật!

Phùng Dịch dậy từ rất sớm và vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế tí nào,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip