ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 92. Sáng Hôm Nay Tụi Nó Buôn Bán Thế Nào

Chương 92: Sáng Hôm Nay Tụi Nó Buôn Bán Thế Nào

Sáng hôm nay ông Phùng vẫn như thường lệ lên chợ sớm trên thị trấn để bán rau, hiển nhiên cũng nhìn thấy việc buôn bán của đám người Phùng Dịch tốt đến thế nào. Về đến nhà, Châu Xảo Hà hỏi ông Phùng:

"Sáng hôm nay tụi nó buôn bán thế nào?"

Ông Phùng lại càng khó chịu hơn:

"Tôi thấy việc buôn bán tốt lắm."

Hai người đều im lặng, trong lòng thì nhạt thếch như nước lã, dù sao trước đấy Phùng Dịch làm việc ở lò gạch cũng tương đương với kiếm tiền về cho bọn họ, nhưng bây giờ Phùng Dịch lại không đi làm nữa.

Bọn họ luyến tiếc công việc ở lò gạch, hôm qua nói tốt nói xấu, cuối cùng cũng thuyết phục được Phùng lão nhị để anh ta đến lò gạch thay ca cho Phùng Dịch.

Nhưng tiền lương hơn một trăm đồng mà Phùng lão nhị chỉ bằng lòng giao có năm mươi đồng lên thôi!

Châu Xảo Hà nói:

"Buôn bán được thì đã làm sao, phỏng chừng Phùng Dịch chỉ là một đứa làm không công mà thôi, từ nhỏ nó đã ngu si, Khương Lệ Vân gọi một tiếng là cun cút đi theo con đấy, cái thứ chỉ biết ăn cây táo rào cây sung."

"Đúng rồi, còn nói kết đối tượng gì đó nữa chứ, đợi Khương Lệ Vân có tiền rồi chắc chắn sẽ coi thường Phùng Dịch thôi."

Ông Phùng bảo.

Hai người nói như vậy trong lòng cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Vẫn là câu nói đó, nếu như Phùng Dịch không vui lòng thì bọn họ cũng không thể cầm dao ép buộc anh phải làm được.

Về phần người bên ngoài nói Phùng Dịch không hiếu thuận gì đó... Mọi người sống cùng một thôn, bọn họ đối xử với anh thế nào thì mọi người đều thấy hết cả, bây giờ bọn họ đi nói với người ta là Phùng Dịch bất hiếu, nói không chừng sẽ còn bị cười cho thối mũi.

Trong khi đó, Phùng Dịch tưới nước xong, biết Khương Lệ Vân vẫn còn đang ngủ, anh nghĩ ngợi một lúc rồi cũng đi về nhà Khương Hữu Văn, dự định đánh một giấc.

Lúc anh đến nhà Khương Hữu Văn thì Khương Hữu Văn đang ở trong sân phơi lát xi măng trước cổng chơi với cháu gái của mình.

Trong tay cô gái nhỏ cầm một mảnh gạch đỏ vẽ vòng tròn lên nền xi măng, bên trong vòng tròn đặt đủ các loại cỏ dại, nói đây là món ăn mà cô bé nấu.

Phùng Dịch nhìn căn nhà của nhà Khương Hữu Văn rồi hỏi thăm ông ta:

"Chú Hữu Văn, nhà phải xây thế nào ạ?"

Khương Hữu Văn không hiểu tại sao đột nhiên Phùng Dịch lại hỏi câu này nhưng vẫn trả lời.

Nếu muốn xây nhà thì phải xin đất xây dựng trong thôn, sau khi được cho phép xây dựng rồi mới mua gạch với mấy nguyên vật liệu khác về, sau đó có thể xây nhà.

Phùng Dịch biết được quy trình mới bắt đầu hỏi chi tiết, ví dụ như móng phải xây thế nào, thợ gạch ngói nào tốt, vôi phải mua của ai...

Khương Hữu Văn vẫn luôn tự hào về câu chuyện xây nhà mới của nhà mình, ông ta bắt đầu hào hứng kể cho Phùng Dịch nghe, nhưng Phùng Dịch hỏi càng lúc càng nhiều khiến ông ta có hơi không đáp lời được.

"Con bé nhà chú phải đi ngủ trưa rồi, chú dẫn nó đi ngủ đã nhé."

Khương Hữu Văn bế cháu gái rời đi.

Phùng Dịch lại bắt đầu tính toán bọn họ phải gom tiền bao lâu mới có thể xây nhà, nếu nhanh một chút thì cuối năm sau là có thể khởi công rồi!

Thật tốt!

Đến lúc ăn cơm tối, Phùng Dịch đưa ra kiến nghị với Khương Lệ Vân: "Chị Lệ Vân, chúng ta mua thêm một cái chảo sắt nữa đi, như vậy em rán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip