ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 93. Đương Nhiên Việc Này Cũng Không Vội

Chương 93: Đương Nhiên Việc Này Cũng Không Vội

Ngày hôm sau, Khương Lệ Vân vẫn dậy từ bốn giờ sáng như hôm qua. Sau khi thức dậy, cô vừa ra khỏi cửa đã trông thấy Khương Què và Ngô Tiểu Xuân cũng đã rời giường.

"Cha, mẹ, con cán vỏ sủi cảo còn cha mẹ gói sủi cảo nhé, cơm sáng không cần nấu đâu, tí nấu ít sủi cảo ăn là được."

Bọn họ đã bán sủi cảo rồi, cũng không thể đến bản thân còn không được ăn một miếng chứ. Có điều, làm sủi cảo chiên khá là phiền phức, còn sủi cảo luộc lại cũng tạm ổn.

Năm giờ, Khương Lệ Vân đi gọi Phùng Dịch dậy sau đó bọn họ chất hết toàn bộ đồ đạc lên xe kéo, chạy vội lên thị trấn. Trong nhà chỉ còn lại mỗi một mình Khương Lệ Vũ nhưng bữa sáng đã được nấu xong xuôi, trường học của cô ấy lại rất gần, ngày thường Khương Lệ Vũ cũng một mình đi học nên ngược lại, không cần bọn họ lo đến.

"Mẹ, mẹ có đi được không?"

Trên con đường lên thị trấn, Khương Lệ Vân lo lắng hỏi Ngô Tiểu Xuân.

Ngô Tiểu Xuân không hề do dự: "Đi được."

Vậy thì tốt!

Hôm nay bọn họ lên thị trấn sớm hơn hôm qua, còn chưa đến sáu giờ sáng. Nhưng chợ sớm đã có rất đông người rồi, vừa trông thấy bọn họ là đã có người qua hỏi bao lâu nữa mới có sủi cảo chiên.

Phùng Dịch vẫn chưa quen việc, bây giờ làm một mẻ sủi cảo chiên mất khoảng hơn hai mươi phút, Khương Lệ Vân nói với người ta thời gian, có người trả tiền trước, nói lát nữa sẽ qua đây lấy sủi cảo.

Được khách nhớ tới nên cả gia đình vội vàng làm việc ngay. Khương Lệ Vân bán sủi cảo, lúc rảnh rỗi cũng sẽ giúp cán vỏ sủi cảo, còn Ngô Tiểu Xuân và Khương Què gói sủi cảo, Phùng Dịch phụ trách chiên sủi cảo...

Hôm qua việc buôn bán của bọn họ đã không tồi rồi, đến hôm nay còn khởi sắc hơn. Có vài người hôm qua sau khi ăn xong cảm thấy sủi cảo rất ngon nên lại tới mua nữa, cũng có vài người hôm qua chưa ăn được nhưng nghe nói đến món này, cũng muốn tới mua thử về ăn.

Thường thì một người sẽ bỏ ra năm hào mua sáu cái sủi cảo, vậy là đủ làm thành bữa sáng rồi, người mua như vậy là nhiều nhất. Đương nhiên, cũng có người mua về nhà chia cho cả gia đình ăn, cho nên bọn họ sẽ mua nhiều hơn một chút.

"Sủi cảo này mà ăn với cháo là ngon không còn gì để chê ấy, hôm qua tôi mua sáu cái về, mỗi người hai cái đúng vừa vặn, hôm nay lại tới mua thêm sáu cái đây."

"Thằng nhãi nhà tôi thấy người khác ăn nên cũng đòi, tôi phải đi mua cho nó đây này."

"Tôi đã từng thấy sủi cảo trong sách rồi nhưng vẫn chưa từng được ăn, giờ mua về thử..."

...

Người tới mua sủi cảo chiên có rất nhiều người quen biết nhau, cho nên khó tránh khỏi cái cảnh gặp nhau là buôn chuyện. Hôm nay là thứ hai, học sinh phải đi học hết, còn có một vài học sinh sau khi nhìn thấy sủi cảo là ồn ào đòi mua làm bữa sáng...

Khương Lệ Vân vô cùng bận rộn nhưng tâm trạng lại rất tốt. Kiếp này cô bày sạp còn thoải mái hơn kiếp trước nhiều. Khi đó cô chỉ có mỗi một mình thôi, không có người giúp đỡ cũng thôi đi, có đôi khi cái thằng con trai ăn cháo đá bát đó của cô còn gây ra một vài chuyện nữa chứ, cho nên cô không có cách nào chuyên tâm kiếm được tiền.

Buổi tối hôm ấy, Khương Lệ Vân kêu Phùng Dịch đi mua thịt heo đủ để gói hơn một nghìn cái sủi cảo, sau đó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip