ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 94. Cánh Tay Đau Mỏi Có Tính Là Gì Đâu

Chương 94: Cánh Tay Đau Mỏi Có Tính Là Gì Đâu

Mới sáng sớm Khương Lệ Vân đã thức dậy, tính đến bây giờ đã bận rất lâu rồi. Sau khi lau mồ hôi cho Phùng Dịch xong, cô cũng lau mồ hôi cho mình rồi ngồi trên cái ghế nhựa nghỉ ngơi một lúc, thuận tiện cán nốt một ít bột mì cuối cùng thành vỏ sủi cảo.

Hôm qua vẫn luôn phải di chuyển cái chảo sắt này... đến sáng hôm nay tỉnh lại, cánh tay của Phùng Dịch vô cùng mỏi và đau, chẳng qua là anh không nói cho người khác biết mà thôi. Anh làm việc quen rồi nhưng công việc chiên sủi cảo này lại khác với những người mà anh từng làm ngày trước.

Người ở thời buổi này đều dậy rất sớm, đến tầm hơn bảy giờ gần tám giờ là khách đã ít đi. Trường học ở chỗ bọn họ phải đến trường trước bảy rưỡi, công xưởng cũng thường đến tám giờ là vào làm. Cũng may mà bọn họ không còn thừa lại nhiều sủi cảo chiên.

Khương Lệ Vân có thời gian rảnh rỗi, thấy Phùng Dịch mải miết chiên sủi cảo đến mức mồ hôi túa đầy trán, cô mới lấy khăn mà mình mang tới ra lau mồ hôi cho anh. Cả người Phùng Dịch lập tức cứng đờ, trên gương mặt hơi ngăm đen lại thoáng ửng hồng. Khương Lệ Vân không nhịn được mà bật cười, tiếp tục lau cho anh.

Phùng Dịch cũng không nhúc nhích, Khương Lệ Vân nói:

"Em mau di chuyển cái chảo đi, sủi cảo sắp cháy rồi kìa."

Phùng Dịch lập tức cúi đầu chiên sủi cảo tiếp, nhưng vẫn không nhịn được mà trộm nhìn Khương Què và Ngô Tiểu Xuân. Thấy hai người họ đều không có phản ứng gì, anh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, tiếp tục làm việc.

Có điều bây giờ... cánh tay đau mỏi có tính là gì đâu? Anh có thể làm nguyên một ngày cũng được.

"Cha, mẹ, Lệ Vân, đúng là nhà mình rồi! Sao mọi người lại tới thị trấn bày sạp thế này?"

Đột nhiên giọng của Khương Lệ Bình vang lên.

Khương Lệ Vân quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Khương Lệ Bình ăn diện chau chuốt. Hôm nay cô ta mặc một chiếc áo sơ mi vải nilon màu vàng quýt, cả người trông vô cùng thanh tú.

"Chị." Khương Lệ Vân gọi một tiếng.

"Mọi người lên thị trấn bày sạp tại sao không nói với chị?"

Khương Lệ Bình có hơi bất mãn. Em gái và cha mẹ cô ta lên thị trấn bày sạp nhưng cô ta hoàn toàn không hề hay biết gì cả!

"Là quyết định tạm thời thôi."

Khương Lệ Vân nói:

"Mấy hôm nay chị không về nhà, bọn em cũng không muốn đến nhà họ Lý nên không kịp nói cho chị biết."

Người đàn ông có vấn đề về trí tuệ mà Khương Lệ Bình gả cho mang họ Lý, tên là Lý Húc Dương. Cha mẹ của Lý Húc Dương đối xử với Khương Lệ Bình cũng không tệ nhưng lại coi thường Khương Què và Ngô Tiểu Xuân. Thời điểm này, có rất nhiều người có công ăn việc làm trong thành phố coi thường người nông thôn, càng đừng nói đến là một gia đình có điều kiện kém như bọn họ. Thật ra người nhà họ Lý cũng không nói lời khó nghe gì cả nhưng Khương Què và Ngô Tiểu Xuân vẫn có thể cảm giác được sự chán ghét của bọn họ đối với mình, bản thân hai người này vốn đã tự ti...

Khương Lệ Vân nhớ ở kiếp trước, nhà bọn họ với nhà họ Lý cũng không có qua lại gì cả. Cho dù là năm mới tết đến đi thăm người thân cũng chỉ có cô, Khương Lợi Hải và Khương Lệ Vũ đi, chứ cha mẹ cô không đi. Cha Lý và mẹ Lý cũng sẽ không tới nhà bọn họ, ngược lại, Lý Húc Dương sẽ được chị gái cô dẫn về,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip