Chương 104: Rất Vui
Khương Tuệ Ninh cảm thấy các hạng mục giải trí ở niên đại này không phong phú, chắc sẽ chơi xong rất nhanh. Nhưng có lẽ vì có ít lựa chọn, nên mọi thứ càng thuần túy hơn, ngược lại bọn họ chơi tới gần 5 giờ, công viên thông báo đóng cửa, cả hai mới lưu luyến không rời đi ra ngoài.
"Tử Thư, cậu tới thử xem, rất vui."
Khương Tuệ Ninh vừa đi xuống khỏi cầu trượt liền chạy thẳng đến chỗ Quý Tử Thư, loại cảm giác trượt từ trên cao xuống này rất kích thích.
Khi Quý Tử Thư đứng ở đỉnh cầu trượt, cậu còn đang suy nghĩ là tại sao mình lại lên đây? Trước đó, Khương Tuệ Ninh đã nhiệt tình vẫy tay với cậu, lớn tiếng nói:
"Tử Thư, mau trượt xuống dưới đi."
Cậu sợ giọng nói của cô sẽ thu hút thêm nhiều người đến, nên cắn răng một cái, nhận mệnh trượt xuống. Thật ra, cảm giác cũng rất vui.
Quý Tử Thư trượt đi trượt lại vài lần, sau đó còn ôm hai tiểu quỷ vừa rồi trượt xuống hai lần.
Thấy Quý Tử Thư có vẻ đã thả lỏng một chút, Khương Tuệ Ninh lại tiếp tục dẫn cậu đi cầu trượt. Cầu treo chính là bốn, năm sợi dây xích sắt xếp thành một hàng, ở giữa có một tấm ván gỗ rộng chừng năm ngón tay, cứ một thước là khảm một tấm ván gỗ trên dây xích sắt.
Có điểm giống cầu treo ở trận đoạt cầu Lô Định kia, loại này là dành cho trẻ tuổi lớn hơn một chút chơi, gan lớn thì trực tiếp dẫm lên ván gỗ đi qua, nhát gan thì bò qua.
Quý Tử Thư đi tới xem vài lần. Hình như cậu rất thích trò này, nhìn thấy Khương Tuệ Ninh không đi lên, cậu bắt đầu kêu cô:
"Dì không chơi trò này sao?"
Khương Tuệ Ninh có chút sợ độ cao, sợ hãi mấy trò treo trên không này. Hơn nữa tấm ván gỗ chỉ rộng có chừng đó, lỡ như dẫm không chuẩn thì rất dễ bị ngã xuống.
"Tôi không chơi, cậu chơi đi! Tôi đi chơi đánh đu."
Khương Tuệ Ninh nói rồi chạy về hướng bàn đu dây bên kia. Quý Tử Thư biết cô sợ, nên cũng không ép buộc cô chơi, cũng đi theo cô đi đến bàn đu dây bên kia.
Ở đây không có quá nhiều hạng mục trò chơi, hơn nữa cũng vô cùng đơn giản. Chơi xong hai người lại đi vườn bách thú.
Thời đại này vườn bách thú còn không đóng kín mít giống như đời sau, vòng bảo hộ thoạt nhìn có vẻ thô ráp, Khương Tuệ Ninh luôn sợ lão hổ sẽ chạy ra. Nhưng mà khi thấy mọi người bế trẻ nhỏ cũng đến rất gần để xem, cô cũng đi lên một chút.
Thật ra hiện tại vườn bách thú cũng có khá nhiều động vật, ngay cả quốc bảo cũng có, mặc dù chỉ có hai con, nhưng cũng không tệ, nuôi dưỡng tròn vo, không thua kém gì đời sau, bởi vì bên này thời tiết lạnh, nên người ta còn đặt biệt xây liều ấm cho bọn chúng.
Quý Tử Thư cứ như vậy nhìn Khương Tuệ Ninh dùng hai tay trái và phải ôm hai bạn nhỏ trượt xuống dưới. Người mẹ dịu dàng không từ chối, Khương Tuệ Ninh lại thương lượng với hai bạn nhỏ một chút, hai đứa nhỏ vậy mà lại đồng ý.
"Hôm nay vui vẻ không?"
Khương Tuệ Ninh đi ra ngoài vẫn mời Quý Tử Thư ăn kẹo hồ lô như cũ. Hiện tại có quá ít món ăn vặt có thể mua, một xiên kẹo hồ lô có vẻ cũng rất ngon.
"Tôi cũng không có không vui."
Quý Tử Thư rất vui vẻ, nhưng cậu không muốn nói ra.
Khương Tuệ Ninh cảm nhận được Quý Tử Thư vui vẻ, chỉ là cậu không muốn thừa nhận mà thôi, thật là đứa nhỏ ngại ngùng.
Cô mặc kệ cậu, thấy sắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền