Chương 109: Quan Tâm
Trần Huy nhìn thoáng qua Khương Tuệ Ninh từ kính chiếu hậu, rồi xin lỗi và giải thích:
"Ngại quá lãnh đạo, tôi nghĩ ngài không có áo khoác nên muốn chạy nhanh để đưa mọi người về nhà."
"Không sao, tôi không lạnh."
Quý Thần Nham đáp.
Thư ký Trần lái xe với tốc độ nhanh, có đôi khi còn đánh tay lái khiến Khương Tuệ Ninh ngồi không vững. Trên xe cũng không có ai nói chuyện, cô cũng không tiện nhắc thư ký Trần lái xe chậm lại.
Khương Tuệ Ninh liếc mắt nhìn sang Quý Thần Nham, anh vẫn ngồi nghiêm chỉnh như cũ, không ngã trái ngã phải như mình, sống lưng thẳng tắp đĩnh bạt, quân trang màu xanh lá phẳng phiu đến độ không có một nếp gấp.
Ơ? Anh không mặc áo khoác.
Khó trách vừa rồi cô thấy là lạ chỗ nào, cứ cảm thấy sao hôm nay Quý Thần Nham có gì đó khang khác, trời lạnh như thế mà anh chỉ mặc lớp quân trang mỏng manh, bên ngoài không phủ thêm áo khoác. Anh không lạnh sao? À, đúng, vừa rồi Khương Tuệ Ninh đã muốn hỏi tại sao anh không mặc áo khoác ra ngoài, bị chuyện này cắt ngang nên suýt thì quên.
Thực tế, Trần Huy vừa giải thích:
"Cô không biết đâu đồng chí Khương, hôm nay lãnh đạo vốn tính về nhà ăn cơm, cuối cùng vì cuộc họp bị kéo dài, còn chưa ra khỏi Bộ tôi đã nhận được điện thoại từ bên phía công an, nói cô với Tử Thư ở Cục Công An, cô còn bị thương, thế là lãnh đạo không thèm lấy áo khoác đã đi mất rồi, hơn nữa lúc tới còn là lãnh đạo lái xe, bánh xe ma sát sắp cháy luôn."
Khương Tuệ Ninh vừa định hỏi thử thì xe bất ngờ đổi hướng, Khương Tuệ Ninh trực tiếp té nhào vào ngực Quý Thần Nham. Là loại cả người lộn nhào 90 độ vào lòng anh, còn không cẩn thận chạm vào cái chân bị trẹo, nhịn không được "ui da" một tiếng. Nhưng mà Quý Thần Nham đã nhanh chóng vươn tay đỡ lấy cô.
"Đụng trúng chân à?"
Anh hỏi.
"Đụng trúng một tí."
Khương Tuệ Ninh nhích cơ thể, tính dời cái chân bị thương đi, kết quả hình như Quý Thần Nham phát hiện suy nghĩ của cô, hơi cúi đầu cầm chân cô gác lên khe hở sau lưng ghế dựa của xe. Sau khi làm xong thì tay anh ôm eo Khương Tuệ Ninh, kéo cả người cô vào lòng mình, dùng lực cánh tay vững chắc mạnh mẽ đỡ sau lưng cô, để tránh cô ngồi không vững.
Thấy cô ngồi ổn rồi anh mới nhỏ giọng nói:
"Vừa rồi đang suy nghĩ về bọn buôn người nên không để ý đến em."
"Là em không cẩn thận."
Đúng là Khương Tuệ Ninh đang ngây người, nếu không ngây người thì cô đã không bị ngã.
Quý Thần Nham thấy cô vội vàng giải thích, ánh mắt hơi dao động, sau đó lên tiếng nhắc nhở Trần Huy:
"Thư ký Trần, chạy ổn một chút."
"Sao anh không mặc áo khoác thế? Trời này lạnh như thế lỡ như cảm lạnh thì sao, để em cởi khăn quàng cổ xuống cho anh đeo nhé."
Nói rồi Khương Tuệ Ninh tháo khăn quàng cổ trên cổ mình xuống rồi quấn lên cho Quý Thần Nham. Cái khăn quàng cổ này là cô cố ý chuẩn bị cho mình, vô cùng to và dày, dành riêng để chống lại mùa đông ở phương Bắc. Dù sao bây giờ ngồi trên xe cô cũng không thấy lạnh. Cô nghĩ rằng anh không mặc áo khoác là do lo cho con trai, có điều cô cũng được đón về, bốn bỏ năm lên có khác gì không mặc áo khoác là vì đến đón cô đâu, thế nên tất nhiên cô phải có qua có lại rồi.
Quý Thần Nham phát hiện Khương Tuệ Ninh là một người thuộc phái hành động, vừa dứt lời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền