Chương 20: Gặp Nhau
Khương Tuệ Ninh đang đứng bên cạnh xe thì nhìn thấy chiếc xe jeep của thập niên bảy mươi. Cô cảm thấy nó cao hơn một chút so với những xe khác. Nhìn dì Lưu phải sử dụng cả tay lẫn chân leo lên, lại còn có Trần Huy đỡ một bên mới được, cô thầm nghĩ tư thế lên xe của mình chắc sẽ không được ưu nhã cho lắm.
Vừa lúc này, Qúy Thần Nham duỗi tay về phía cô nói: "Nào, đưa tay cho tôi."
Cô quay đầu lại, liền nhìn thấy Qúy Thần Nham uy nghiêm đang đứng bên cạnh mình. Vẫn như cũ là một bộ quân trang phẳng phiu. Có lẽ bởi vì đây là nơi làm việc, nên sắc mặt anh hơi lạnh lùng một chút, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến vẻ soái khí trên gương mặt anh. Bởi vì đang ở trên địa bàn của anh, nên anh tựa hồ càng có nhiều khí phách khiến người khác kinh sợ. Rõ ràng người đàn ông này rất thân sĩ!
Khương Tuệ Ninh không chút do dự đưa tay mình vào bàn tay to rộng của anh. Cô không muốn phải dùng cả tay lẫn chân để leo lên, như vậy quá tổn hại mặt mũi phu nhân của cô, bây giờ cô đang là một người có gánh nặng. Bàn tay anh thoạt nhìn thì lạnh lùng nhưng lại thực sự ấm áp, giống như một cái lò sưởi vậy.
Qúy Thần Nham nhìn tay cô, vừa trắng vừa mềm, lại còn rất nhỏ. Đặt ở trên tay anh, sự nhỏ bé ấy càng trở nên rõ ràng. Anh nắm lấy tay cô, dùng thêm một chút lực.
Cùng lúc ấy, Trần Huy ở bên cạnh cũng thức thời không chạy lên đỡ Khương Tuệ Ninh nữa, mà duỗi tay che ở cửa xe bên cạnh, tránh cho phu nhân của lãnh đạo không cẩn thận đụng đầu vào. Thật ra anh ấy không đỡ cũng không sao, bởi vì lãnh đạo khống chế lực rất tốt, có thể nhẹ nhàng liền đưa người vào trong xe.
Qúy Thần Nham ngồi vào ghế sau. Trước đó, tài xế của anh đã lái xe đến đây, và Trần Huy nhanh chóng chạy đến mở cửa xe. Dì Lưu cũng tự giác ngồi ở ghế phụ.
Sau khi lên xe, Qúy Thần Nham hỏi: "Cùng dì Lưu đi mua đồ ăn?"
Khương Tuệ Ninh đúng sự thật mà trả lời: "Cùng dì Lưu đi mua đồ ăn."
Quý Thần Nham đối với lời cô nói cũng không ý kiến gì.
Nhưng ngược lại, Trần Huy bên cạnh anh khẽ cười một tiếng, mà khi chạm đến ánh mắt lạnh lùng của lãnh đạo đang hướng đến mình thì cũng nhanh chóng thu lại nụ cười này. Sau đó, anh ra chào hỏi Khương Tuệ Ninh: "Đồng chí Khương, xin chào."
Khương Tuệ Ninh chưa từng nhìn thấy Trần Huy, nhưng biết Quý Thần Nham có hai người thư ký, ngày thường đều đi theo bên cạnh anh. Hôm qua, cô nghe anh nói đã cho thư ký Trương một ngày nghỉ, nên hôm nay đi theo anh hẳn là thư ký Trần. Trên mặt cô nở ra một nụ cười khéo léo, nhưng cũng lộ ra phong thái của phu nhân nên có. Cô thoáng gật đầu nói: "Bí thư Trần."
Trần Huy không nghĩ rằng chỉ mới mấy ngày không thấy, tính cách cô đã thay đổi rất nhiều. Anh đang muốn hỏi cô gì đó, thì thấy ánh mắt của lãnh đạo dừng trên người mình. Do làm thư ký nên tính cảnh giác của anh khá cao, anh biết rằng hôm nay càng nói ít thì càng tốt.