Chương 27:
Quý Thần Nham nhớ ra chuyện cậu mợ của Khương Tuệ Ninh mới dọn đến Đông Thành. Anh có chút áy náy vì từ lúc cô về, anh khá bận lại thấy cô có vẻ xa cách nên quên mất việc cùng cô đi thăm hỏi. "Ngày mai anh có cuộc họp quan trọng bàn về việc sáp nhập ba bộ phận phía đông và ba bộ phận phía bắc, tạm thời không thể đi cùng với em được," anh nói, "anh sẽ dặn thư ký Trần sắp xếp xe đưa em đến đấy." Anh nghĩ bụng đành để lần sau đi cùng cô vậy.
Khương Tuệ Ninh không ngờ anh lại giải thích với mình. Thật ra, ban đầu cô cũng không muốn anh đi cùng, vì lần này đến tìm mợ, cô có chuyện quan trọng muốn nói, nếu có anh ở đó, cô sẽ không biết mở lời thế nào. Vậy nên cô rất hào phóng nói: "Không sao đâu, công việc của anh quan trọng hơn." Cô đã thể hiện vô cùng tốt hình tượng một người vợ ân cần, chu đáo.
"Mai mấy giờ em đến đó?" Quý Thần Nham hỏi.
"Khoảng 10 giờ." Nếu sớm quá cô cũng không dậy nổi.
"Được." Quý Thần Nham gật đầu nói: "Vậy để anh bảo thư ký Trần 10 giờ đến đón em."
Nghe vậy, Khương Tuệ Ninh đã hoàn toàn phớt lờ đề nghị của Quý Tử Thư. Xe bốn bánh tất nhiên thoải mái hơn xe đạp rồi, ai lại muốn ngồi sau xe đạp hứng gió lạnh chứ? Nếu không đã chẳng có câu "thà ngồi khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp."
Đúng lúc này, Quý Tử Thư vừa nghe đến bệnh viện Đông Thành thì lập tức tỏ ra hứng thú: "Cô muốn đến bệnh viện Đông Thành à? Tôi có một chiếc xe đạp, tôi sẽ đèo cô đến đó." Ngày thường cậu đi học hay ra ngoài đều ngồi xe do bố sắp xếp, nên rất ghen tị khi thấy người khác đạp xe. Khoảng thời gian trước, cậu đã bí mật mua một chiếc xe đạp cho riêng mình, vẫn luôn cất ở nhà bạn cùng lớp, còn chưa đạp đi đâu bao giờ.
Chỉ là, vừa dứt lời, Quý Tử Thư liền phát hiện vẻ mặt của bố cậu không chút thay đổi nhìn về phía mình.
Quý Tử Thư: ... Bất cẩn mất Kinh Châu rồi!
Quý Tử Thư cho rằng toàn bộ sự chú ý của bố cậu đã dồn hết lên người Khương Tuệ Ninh, đang định nhân cơ hội trốn đi, nhưng khi vừa quay người, cậu đã cảm nhận được hai luồng ánh sáng lạnh lẽo rơi trên người mình, cả người lập tức đông cứng lại. Cậu theo bản năng ném cho Khương Tuệ Ninh một ánh mắt cầu cứu.
Khương Tuệ Ninh lại giả vờ như không thấy gì, khiến Quý Tử Thư có chút tức giận.
"Đi lên tầng với bố." Giọng nói của Quý Thần Nham đã không còn sự dịu dàng khi nói chuyện với Khương Tuệ Ninh như vừa rồi nữa, giọng nói lạnh lùng như gió bấc giữa những tháng mùa đông.
Những lời này rõ ràng là nói với Quý Tử Thư. Khương Tuệ Ninh vội vàng lùi về sau hai bước, tránh cho tai họa ập đến mình.