Chương 32:
Bên này Khương Tuệ Ninh đang hăng hái chuẩn bị đồ, mợ cô bên kia cũng không rảnh rang gì.
Mợ cô tên Từ Ngọc Trân, là bác sĩ khoa ngoại ở bệnh viện Đông Thành.
Sáng sớm Từ Ngọc Trân đã phải tham gia một ca phẫu thuật. Vừa hoàn thành xong ca mổ, bà ấy còn chưa kịp uống ngụm nước nào đã về văn phòng.
Đúng lúc ấy, bác sĩ Lưu Nghiêu cùng khoa với Từ Ngọc Trân bước vào. Hai người vốn đang cạnh tranh vị trí chủ nhiệm. Lưu Nghiêu lên tiếng: "Bác sĩ Từ, nghe nói cháu gái của cô gả tới thành phố Đông đúng không, còn gả cho một lãnh đạo của ba Bộ quân đội miền Đông, sao chưa thấy con bé ấy tới thăm cô thế?"
Bà ta nghe nói cháu gái Từ Ngọc Trân gả vào ba Bộ miền Đông, còn đang lo bà ấy sẽ tìm người kéo quan hệ. Thế nhưng ngày hôm qua bà ta nghe được tin cháu gái của Từ Ngọc Trân còn chưa tới gặp mợ, đừng nói chi đến việc đi cửa sau giúp.
Vậy là bà ta lập tức cảm thấy có khí thế hơn hẳn, bởi vì bà ta đã tìm được người rồi, hơn nữa người kia còn làm việc ở bệnh viện của bọn họ nữa.
Thế nên hôm nay vừa vào cửa nhìn thấy Từ Ngọc Trân, bà ta đã nói móc nói mỉa.
Nghe những lời như thế, Từ Ngọc Trân lập tức đáp trả: "Có tới thăm tôi hay không thì tôi cần báo cáo với cô à? Cô là cái thá gì?"
Cùng lúc đó, Trần Huy đang chuẩn bị quà để Khương Tuệ Ninh về nhà mẹ. Bởi vì lãnh đạo nói lần này phải chuẩn bị quà biếu nhà vợ mới cưới, nên anh ấy còn cố ý tới chỗ hậu cần đổi chút thịt hộp và trà quân dụng.
Trần Huy chưa kết hôn, nên việc mua đồ này hoàn toàn dựa theo suy nghĩ của mình. Dù sao lãnh đạo đã nói không hạn chế số lượng quà, tất cả đều tùy thuộc vào ý kiến của đồng chí Khương.
Nghe nói vợ của anh cả đồng chí Khương vừa mới sinh con không lâu, thế là anh lại lấy thêm hai hộp sữa bột.
Còn lại là do dì Lưu chuẩn bị, gồm sữa mạch nha thông thường, kẹo sữa thỏ trắng, một bao bột mì nặng năm cân, hai bó mì sợi nặng ba cân, hộp bánh ngọt, trái cây đóng hộp...
"Tiểu Trần à, đến lúc đó cậu mua thêm chút trái cây tươi nhé." Dì Lưu cẩn thận kiểm tra quà tặng rồi dặn dò. Trái cây rau dưa là hàng hiếm vào mùa đông ở phương Bắc, chuẩn bị nhiều một chút chắc chắn là đúng. Nếu ít đồ, dì sợ nhà sui gia sẽ cho rằng bọn họ không vừa ý đồng chí Tiểu Khương, vậy nên dì ấy mới lên tiếng đề nghị.
Nghe dì Lưu nói xong, anh ấy nhanh chóng ghi nhớ, đợi lát nữa đi ngang qua Cung Tiêu Xã sẽ mua thêm, nhiều quà thì đâu ai chê, càng nhiều càng tốt.
Khương Tuệ Ninh nhìn cả đống đồ để đầy sau cốp xe, thầm nghĩ quà ở thời đại này giản dị như thế sao?
"Chắc là không còn thiếu gì nữa nhỉ?" Đây cũng là lần đầu tiên Khương Tuệ Ninh thấy, có điều theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của cô thì chắc là đủ rồi.