Chương 434: Đều Tại Anh
Giọng nói của Điềm Điềm mềm mại khiến lòng người ta cũng muốn nở hoa, bây giờ Khương Tuệ Ninh chỉ muốn ôm các con đi ngủ mà không muốn ăn cơm.
"Mẹ, miệng mẹ bị côn trùng cắn sao?"
Điềm Điềm ôm lấy khuôn mặt của mẹ mình, cô bé nhìn thấy môi dưới của mẹ mình có một dấu đỏ, cô bé lại duỗi ngón tay béo của mình ra chọc vào.
Khương Tuệ Ninh không ngờ lại bị con gái của mình nhìn ra, trong chốc lát mặt cô đã nóng lên. Cô quay sang trừng mắt nhìn người đàn ông vẫn thản nhiên như không có gì xảy ra đang ngồi cạnh mình: "Đúng vậy." Chỉ có thể vu oan cho đám côn trùng đáng thương.
"Mẹ đáng thương, con thổi cho mẹ."
Điềm Điềm nói xong thì phồng hai bên má lên, cái miệng tạo thành hình tròn, thổi phù phù hai lần.
Dáng vẻ đáng yêu lại rất thân thiết khiến lòng Khương Tuệ Ninh mềm nhũn, cô đưa tay xoa đầu con gái:
"Con gái thật là ngoan."
Vừa khéo lúc này Quý Thần Nham lại nghiêng đầu đút cho Điềm Điềm một muỗng cơm, cô con gái tinh mắt lại nhìn thấy trên cổ cha mình cũng có một vết đỏ.
Cô bé lập tức chỉ vào hỏi:
"Cha, cha cũng bị côn trùng cắn sao?"
Nói xong còn đưa tay khều vào cổ áo của cha, lập tức nhìn thấy một dấu rất to.
"Cha, cha bị côn trùng gì cắn vậy?"
Đường Đường đã ăn xong bát cháo, cô bé đặt bát xuống bàn, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ lo lắng. Vết đỏ này rõ ràng còn to hơn trên miệng mẹ rất nhiều, thế này là con côn trùng to cỡ nào? Thế mà lại dám cắn cha của cô bé, nó sẽ quay lại cắn cả các cô bé hay không?
Hỏi xong cô bé cảm thấy rát sợ hãi nên dụi đầu vào lồng ngực cha mình.
Điềm Điềm cũng nghi ngờ nhìn cha, giống như đang chờ đợi cha mình giải đáp thắc mắc giúp cô bé.
Quý Thần Nham cười mà giống như không phải cười nhìn vợ mình, thấy cô đang nhìn mình chằm chằm nên cố ý nói:
"Không phải côn trùng, là..."
"Khụ khụ..." Khương Tuệ Ninh vừa uống một ngụm cháo, nghe thấy con gái nói như vậy thì ánh mắt cũng phóng đến vị trí trên cổ của anh, vừa muốn nói gì đó đã bị sặc.
Quý Thần Nham nhanh chóng vươn tay vỗ vào lưng cô, Khương Tuệ Ninh thừa dịp đỡ hơn đã đẩy tay anh ra, cô trợn mắt nhìn anh.
Còn chưa hết lời thì Khương Tuệ Ninh đã lập tức di chuyển đến chỗ eo anh nhéo một cái, ánh mắt còn uy hiếp không cho phép nói.
Quý Thần Nham nhíu mày nhưng không thể hiện anh đau mà ngược lại anh còn nhìn sang mấy cô con gái nói:
"Là con mèo trong vườn đã cắn cha. Các con không được phép bắt con mèo, biết không? Cẩn thận kẻo con mèo lại cắn các con."
Hai chị em đều gật đầu.
Lúc này Quý Tử Thư mới từ bên ngoài đưa đầu vào nói:
"Đường Đường, Điềm Điềm ăn xong chưa? Ăn xong anh trai sẽ đưa các em đi chơi."
"Vâng!"
"Vâng!" Hai chị em đều đồng thanh.
Quý Tử Thư dẫn hai chị em ra khỏi phòng ăn, để nơi này hoàn toàn trở thành nơi của hai người họ.
Khương Tuệ Ninh thấy mọi người đã đi ra ngoài, cô bắt lấy cánh tay của Quý Thần Nham cắn mạnh vào da thịt anh cách một lớp vải.
Quý Thần Nham hít vào một hơi, anh vuốt cằm cô:
"Mèo nhỏ biến thành chó nhỏ rồi sao?"
"Cho anh nói lung tung."
Khương Tuệ Ninh hung dữ trừng anh.
Quý Thần Nham đưa tay quệt chóp mũi cô, cười nói:
"Tôi nói gì sao?"
"Anh..."
"Khụ khụ..." Cô còn chưa nói xong thì bên ngoài đã truyền đến tiếng ho khan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền