Chương 457: Không Dám Nhìn Măt Người
Khương Tuệ Ninh không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ biết bản thân đã khóc đến mức không thở nổi nữa mới được Quý Thần Nham đưa về phòng của anh. Lúc đi vào cô vẫn còn nức nở, thậm chí còn bắt đầu khóc nấc, nhưng dần dần đến sau cùng chính cô cũng cảm thấy hơi xấu hổ.
Thời gian qua cô vẫn luôn đè nén, cho đến khi đã nhìn thấy anh thì không còn kìm nén được nữa. Anh biết tất cả những uất ức của cô, bất lực, lo lắng của cô, nhìn thấy cô khóc, cơ thể cứng rắn như sắc của anh cũng muốn hòa tan, trong lòng lại mềm ra. Anh ôm cô, thấp giọng dỗ dành:
"Tuệ Tuệ, xin lỗi em, thật sự xin lỗi em..."
Ngoại trừ nói xin lỗi anh cũng không biết phải nói gì, vì cái gì cũng không thể nói.
Quý Thần Nham ngồi bên cạnh, mười ngón tay họ đan vào nhau, anh tỉ mỉ nhìn ngắm cô vợ đã xa cách nửa năm. Khương Tuệ Ninh cũng nhìn anh, nhìn đến nửa ngày sau cô đột nhiên nghiêng người hôn anh, rút bàn tay đang đan các ngón tay với anh về, chui tọt vào bên trong vạt áo anh.
Quý Thần Nham lại hốt hoảng đẩy cô ra:
"Tuệ Tuệ, đừng làm rộn!"
Anh vừa nói vừa trực tiếp đứng dậy.
Bị anh đẩy ra Khương Tuệ Ninh ngây người trong chốc lát. Sau đó cô lập tức có thể kiểm chứng được suy đoán trong lòng mình. Vừa rồi cô đã ngửi được mùi thuốc thoang thoảng trên người anh. Lúc này cô duỗi tay nắm lấy ống tay áo anh.
"Anh bị thương rồi."
Cô hỏi bằng câu khẳng định.
"Không có."
"Vậy anh cởi quần áo cho em kiểm tra."
"... Bây giờ đang là ban ngày ban mặt, Tuệ Tuệ thật sự muốn tôi phải cởi quần áo?"
Quý Thần Nham còn đùa cô.
Nhưng không ngờ Khương Tuệ Ninh đã trực tiếp thò tay vào, cô bắt đầu kéo lấy áo trên người anh.
"Đừng..." Quý Thần Nham thấy Khương Tuệ Ninh đã cởi được hai nút áo, anh vội vàng đè tay cô lại. Anh thật sự không muốn để cô nhìn thấy vết thương trên người mình, lần này không giống lần bị thương khi ở Bắc Kinh, lúc này trên người anh lại không ít vết thương, anh sợ hù dọa cô.
Quý Thần Nham không ngờ Khương Tuệ Ninh sẽ đến nhanh như vậy, anh vốn dĩ muốn chữa trị vết thương cho xong mới để cô đến, nhưng ai ngờ Quý Tử Thư đã đưa cô đến trước một bước. Chờ đến khi anh biết được thì Khương Tuệ Ninh đã ngồi trên xe lửa rồi.
Kết quả vừa mới đè tay cô lại thì cửa phòng lại có người đẩy ra.
Là lính cần vụ đưa cơm cho thủ trưởng, cậu ta là người đến từ Quảng Thành, vì nhanh nhẹn nên được đưa đến cạnh Quý Thần Nham, điều duy nhất không tốt chính là chưa đủ kỷ luật, giống như trước khi vào phòng ít khi nào chịu gõ cửa. Nếu là trước đây Quý Thần Nham cũng không quản chuyện này nhưng tình huống hôm nay thì...
Anh lính cần vụ này cũng biết mình đã phạm lỗi, vợ của thủ trưởng đến đây là cậu ta đã ra đón, sao lại quên mất thế này. Nhìn thấy tình hình trong phòng lúc này, cậu ta cũng bị dọa cho, vội vàng kéo cửa lại:
"Xin lỗi thủ trưởng."
Khương Tuệ Ninh đỏ mặt, cô lúng túng muốn khóc.
Quý Thần Nham vừa muốn cúi đầu an ủi cô thì cửa lại mở ra:
"Thủ trưởng, cơm của anh..."
Nói xong thì lập tức đặt hai hộp cơm lên bàn.
"Ra ngoài!" Lần này thì Quý Thần Nham đã không nhịn nổi nữa rồi."
"Vâng! Không quấy rầy thủ trưởng và phu nhân nữa." Nói xong đã chạy nhanh như một cơn gió.
Khương Tuệ Ninh: ... Cô có nhảy xuống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền