Chương 487: Chừa Đường Sống
Năm trước Đường Xuân Kiều bắt đầu thực tập ở tòa soạn. Bởi vì thái độ chuyên nghiệp và sự cầu tiến trong công việc, nên năm nay tòa soạn trực tiếp liên lạc với trường học điều người đến công ty của bọn họ. Phải biết rằng đây là tòa soạn nổi tiếng nhất cả nước, đại diện cho quốc gia, có thể được đặt chân vào trong này thì vô cùng có tiền đồ.
Khi mấy người nói chuyện này thì sinh viên thay mặt cho toàn thể đã lên bục phát biểu, ở trên đài chủ tịch dõng dạc tuyên thệ hùng hồn, còn kiên quyết yêu cầu điều mình đến những khu vực hẻo lánh, đại diện cho lực lượng mới đi xây dựng tổ quốc.
Khương Tuệ Ninh không nói chuyện nữa, nghe lời tuyên ngôn nhiệt huyết vứt đầu giận sái của mọi người, trong lúc nhất thời cô có hơi cảm động, cũng chính là lý tưởng cao thượng của mỗi người trẻ tuổi nhiều thế hệ, từ lời thề xây dựng tổ quốc này đến hành động mới tạo ra sự phồn vinh cho quốc gia sau này. Có lẽ tình cảm trong bài diễn thuyết quá mãnh liệt, thẳng đến khi buổi lễ kết thúc, tiếng vỗ tay trong lễ đường vẫn không ngớt.
Hai nhãi con không thể ngồi yên, nên giữa buổi lễ Quý Thần Nham đã dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài.
Đường Xuân Kiều quay sang Khương Tuệ Ninh, hỏi:
"Phóng viên cô đã quyết định ở lại tòa soạn sao?"
"Đúng vậy, tớ giữ vững trận địa của chúng ta, cho dù sau này các cậu ở đâu, tớ đều ở Kinh Thị chờ các cậu."
Đường Xuân Kiều đáp. Phòng ngủ của cô có bốn người, đúng là có Đường Xuân Kiều giữ vững trận địa. Lâu lâu cô sẽ đi đến Quảng Thành một chuyến, nhưng không phải thu thập tin tức, tuy rằng Phan Phỉ Phỉ không bỏ học nhưng sẽ đến Quảng Thành, Ôn Lê chắc chắn sẽ đi theo Diêu Triều Chi, không có gì xảy ra bất ngờ thì chắc hẳn cậu sẽ được điều nhiệm đến quân khu Tây Nam. Vừa khéo hai anh trai của Ôn Lê cũng ở bên kia, đi sang đó cũng có người chăm sóc.
Chờ đến khi Khương Tuệ Ninh đi ra ngoài thì không thấy Quý Thần Nham đâu, nhưng lại thấy Diêu Triều Chi đứng nơi đó chờ Ôn Lê, sẵn tiện còn nắm tay hai đứa nhóc. Đợi lát nữa chụp ảnh, mấy người khoác tay nhau đi sang đó.
"Tuệ Tuệ, chúc mừng em tốt nghiệp."
Quý Thần Nham bất ngờ xuất hiện, không biết anh đã chuẩn bị bó hoa từ khi nào, lấy một bó từ phía sau bồn hoa đưa cho Khương Tuệ Ninh. Đây là món quà độc nhất, liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy Khương Tuệ Ninh ôm hoa, làm cho mọi người trêu ghẹo sôi nổi.
Diêu Triều Chi nhìn thấy thao tác này của chú thì sợ ngây người, sao anh không nghĩ đến chứ, vừa khéo chú nhờ mình trông mấy đứa nhỏ giúp, anh cũng ngoan ngoãn trông hai đứa, đôi này lẹ hơn cả bản thân. Nhưng mà may cậu đã chuẩn bị từ sớm, chuẩn bị cho Ôn Lê một chiếc đồng hồ, vốn dĩ định lấy ra khi cầu hôn, đành phải lấy ra trước trong trường hợp khẩn cấp. Ôn Lê không nghĩ đến Diêu Triều Chi còn chuẩn bị cả quà cho mình, tức cảm cảm động muốn chết.
Đường Xuân Kiều và Phan Phỉ Phỉ bên cạnh cũng liên thủ ồn ào,
"Các cậu tốt xấu gì cũng chừa cho bọn tớ con đường sống chứ."
"Nhãn hiệu nhà mình nên chắc nơi lỏng một chút, coi như chơi đùa."
Khương Tuệ Ninh nghe vậy liền cười, vỗ vỗ bả vai Đường Xuân Kiều.
Kết quả Phan Phỉ Phỉ vừa mới nói xong, Doãn Đào và Quý Tử Thư cũng đi ra, hóa ra Doãn Đào cũng chuẩn bị quà tốt nghiệp cho Phan Phỉ Phỉ. Đường Xuân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền