ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Thủ Trưởng, Ôm Một Cái!

Chương 500. Anh Đến Đón Em Về

Chương 500: Anh Đến Đón Em Về

Hôm sau, hai chị em dậy thật sớm. Vừa dậy, cả hai đã thấy bố đang xếp hành lý ở trong sân. Sự vui vẻ không giấu được hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ai không biết còn cho rằng hai đứa nó sắp được đi chơi chứ không phải sắp phải chia tay mẹ.

Nhất là khi nhìn thấy mẹ lên xe, hai đứa trẻ không dám nói tạm biệt quá to. Sau khi cổng được đóng lại, chiếc xe còn chưa kịp lăn bánh thì trong nhà đã vang lên tiếng hò reo của hai chị em.

Khương Tuệ Ninh liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, nói:

"Anh xem hai đứa con của anh kìa."

Quý Thần Nham có chút bất đắc dĩ nói:

"Anh biết làm gì bây giờ, ai bảo mẹ của chúng khi còn nhỏ cũng như vậy chứ?"

"Anh nói lung tung, anh đừng có đổ oan cho em."

Khương Tuệ Ninh không tin bản thân khi còn bé sẽ có dáng vẻ như vậy.

Quý Thần Nham còn muốn nói rằng ở phương diện này, hai đứa trẻ đúng là không so được với mẹ chúng. Hai đứa nó tốt xấu gì cũng biết che đậy một chút, nhưng mẹ chúng thì không.

Nơi mà họ sắp đến là Giang Thành, chính là nơi mà đời sau Khương Tuệ Ninh từng sống. Sau khi Quý Thần Nham xử lý xong mọi chuyện ở Giang Thành, anh sẽ đi vòng đến Nam Thành để đón bố mẹ của Khương Tuệ Ninh đến Bắc Kinh. Bố mẹ cô đã nghỉ hưu và muốn tranh thủ thời gian để ở bên con gái và cháu gái của mình.

Hai người đi máy bay đến Giang Thành. Đến nơi, Quý Thần Nham đã sắp xếp người đến đón họ và đưa đến ở trong nhà khách của quân khu để tiện cho công việc của anh.

Đây là một nhà khách bình thường. Khương Tuệ Ninh cũng có thể ở lại đó, nhưng cô không thích những nơi quá nghiêm túc như vậy nên muốn ra ngoài đi dạo.

Quý Thần Nham lo lắng cho sự an toàn của cô, cho nên đã bảo chỉ huy của nơi này sắp xếp lính cần vụ đi theo bảo vệ.

Khương Tuệ Ninh đi dạo một vòng trong nội thành, ăn một ít đồ ăn vặt, sau đó lại đi dạo công viên. Tuy nhiên, cô không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về cuộc sống của mình ở kiếp sau. Đến buổi chiều, cô quyết định đến trường mẫu giáo trung tâm. Cô nhớ rằng mẹ của mình ở kiếp sau, sau khi tốt nghiệp năm nay, đã được phân công đến làm giáo viên ở trường mẫu giáo này. Cô muốn đến xem một chút, xem có thể gặp được người phụ nữ đã nuôi nấng cô hay không.

Lính cần vụ lái xe đưa cô đến trường mẫu giáo trung tâm. Nhà trẻ thời bấy giờ không có xây kín mít giống như đời sau, tường vây xung quanh cũng không quá cao. Lúc này đang là giờ ra chơi, tất cả trẻ em và giáo viên của trường đều đang nhảy múa trong sân thể dục.

"Văn Thư, hôm nay cô đến làm mẫu đi."

"Vâng, hiệu trưởng Trương."

Khương Tuệ Ninh nhìn cô gái tên Văn Thư mặc một chiếc quần ống loe, trên người mặc một chiếc áo sơ mi chấm bi màu đỏ sẫm kết hợp với những đường viền trên cổ áo, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác màu sẫm. Mái tóc xoăn của cô được buộc lên bởi một chiếc khăn trùm đầu rực rỡ.

Cả khuôn mặt cô tràn đầy nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ.

Bởi vì cô ấy rất hoạt bát, cho nên rất được bọn trẻ yêu quý.

Cô dựa theo tiếng nhạc, đi vòng qua giữa những đứa trẻ, vừa nhảy múa vừa khen ngợi lũ trẻ.

Lũ trẻ nhảy múa càng vui vẻ hơn. Cô ấy dường như vẫn luôn rất thích trẻ con, cho dù cuộc sống có khó khăn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip