ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67: Máy ATM

"Tối nay anh có trở về không?"

Nếu trở về thì cô sẽ sắp xếp thực đơn bồi bổ hằng ngày.

Khương Tuệ Ninh cho rằng Quý Thần Nham nói trở về là có thể trở về ăn cơm chiều, cố ý lấy một ít râu nhân sâm được mợ tặng xuống bảo dì Lưu hầm canh gà.

Kết quả đã qua giờ cơm chiều mà Quý Thần Nham vẫn chưa về nhà.

Cô nghĩ người này quá không có lộc ăn, món ăn tốt như vậy, dựa theo tiểu thuyết nói thì chỉ cần ngửi mùi vị của nhân sâm trăm năm là đã có thể cứu mạng, thế mà anh lại bỏ lỡ.

Nhưng mà cô cũng bảo dì Lưu để lại một ít cho Quý Thần Nham, lỡ như buổi tối anh trở về cũng có thể uống một ít, hiện tại anh chính là máy ATM của mình, phải đối xử tốt với anh một chút.

Tưởng tượng anh cố gắng kiếm tiền đều là cho mình, Khương Tuệ Ninh cảm thấy vẫn nên đối xử tốt với anh một chút, phải bồi bổ cho anh, làm anh có thể sống lâu trăm tuổi, như vậy anh có thể nhận lương hưu thật nhiều năm, chắc chắn tiền lương hưu của anh sẽ rất cao.

Chậc chậc, như vậy cũng quá liều mạng, đã ông trùm một phương rồi mà vẫn còn vất vả như vậy?

Lúc Quý Thần Nham trở về đã là hơn 10 giờ. Trước đó, ở nơi dừng chân anh đã chậm trễ chút thời gian, trên đường trở về nhà lại đuổi gặp tuyết rơi, cũng không dám chạy xe quá nhanh.

Dì Lưu nghe được tiếng ô tô thì chạy ra mở cửa cho anh:

"Đồng chí Quý, ngài đã trở lại, đã ăn cơm chưa? Đồng chí Khương lo lắng suốt buổi trưa, vừa mới lên lầu ngủ đây."

"Còn chưa ăn."

Quý Thần Nham đưa chiếc ô trong tay cho Trần Huy, liếc mắt nhìn dì Lưu một cái, hỏi:

"Người tuyết ở ngoài cửa là ai làm?"

Một hàng thật dài, ước chừng có bảy, tám cái.

Ánh mắt của dì Lưu chợt lóe lên, nếu biết sớm thì bà đã không tự động nhiều chuyện nói câu kia, vội vàng cúi đầu nói:

"Là đồng chí Khương và Tử Thư làm, đồng chí Khương chưa từng gặp tuyết nên khá tò mò. Tôi đang hâm đồ ăn, để tôi dọn lên cho ngài."

"Cậu ở lại ăn một chút gì rồi trở về."

Quý Thần Nham nói với Trần Huy.

Đắp nhiều người tuyết như vậy mà vẫn có thể bớt thời giờ lo lắng cho mình, rất quan tâm.

Hắn là một người đàn ông độc thân, đương nhiên là có thể ăn ké đứa bữa nào thì hay bữa đó, nếu không lúc này trở về cũng là phòng bếp lạnh lẽo, còn phải tự mình nấu ăn.

"Vâng." Trần Huy đáp lời.

Lưu tự biết vừa rồi nói giúp đồng chí Khương không được hay lắm, lúc này bà cố ý bưng hai chén canh gà nhân sâm đi ra cho Quý Thần Nham và thư ký Trần.

Thấy hai người uống được một chút mới nói:

"Đồng chí Quý, đây là đồng chí Tiểu Khương cố ý hầm canh gà nhân sâm trăm năm cho cậu, nói là rất bổ."

Ý của bà là nhìn đi, đồng chí Khương là thật sự quan tâm ngài, nhân sâm trăm năm cũng lấy ra không chút do dự.

"Khụ khụ khụ..."

Dì Lưu vừa dứt lời, Trần Huy đã bị sặc đến mức ho khan liên tục. Đồng chí Khương là không hài lòng đến mức nào mới dùng đến nhân sâm trăm năm.

Hắn hối hận ở lại nhà lãnh đạo gia ăn cơm, lúc này hắn tình nguyện đói chết cũng không muốn ở chỗ này ăn chén canh gà này.

Hắn thật cẩn thận liếc mắt lãnh đạo, thế mà anh vẫn bình tĩnh vững vàng ăn chén canh gà, trong lòng không nhịn được thở dài, sắc đẹp hại người, lãnh đạo vì đồng chí Khương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip