ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70: Lộ Ngực

Uống một ly nước vào trong miệng, một nửa đã theo cổ chảy xuống làm ướt quần áo cô.

"Kẻ lừa đảo."

Khương Tuệ Ninh tức giận mắng.

Anh vừa thu tay lại sau khi ép cô uống thuốc, Khương Tuệ Ninh lập tức xoay người chạy ra ngoài. Chỉ là cô đã đánh giá cao tình trạng hiện tại của mình, trong lúc xoay người, cô lập tức cảm thấy đau đầu chóng mặt, ngã nhào lên giường.

Cô cảm thấy thật uất ức, không buồn đứng dậy, cứ nằm như vậy trừng mắt oán hận nhìn anh.

Quý Thần Nham cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vô tình dừng lại ngay trước ngực cô. Trên người cô là áo ngủ bằng vải cotton màu trắng, sau khi dính nước thì trở nên trong suốt, mà cô lại không mặc áo lót, lúc này trông cô chẳng khác nào đang trần như nhộng.

Hai luồng mềm mại nhấp nhô theo từng nhịp hô hấp của cô, đối với bất kỳ người đàn ông nào, cảnh tượng này tựa như đang mời gọi anh ta muốn làm gì thì làm.

Ánh mắt Quý Thần Nham tối sầm lại. Hình như Khương Tuệ Ninh cũng phát hiện ra điều gì đó, cô cúi đầu nhìn theo ánh mắt của anh...

Khương Tuệ Ninh:...

Được rồi, gương mặt này có cần hay không cũng không sao cả, dù sao thì ngoài đẹp ra cũng chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng, Quý Thần Nham đắp chăn lại giúp cô, sau đó đi đến tủ quần áo tìm áo ngủ khô cho cô thay.

Chờ đến lúc bác sĩ tới khám, Khương Tuệ Ninh đã ngủ thiếp đi.

Bác sĩ là một bác sĩ nữ, nghe Quý Thần Nham nói cô sốt 39 độ, cô ấy cẩn thận đo nhiệt độ lại một lần nữa, nhiệt độ tạm thời vẫn chưa giảm, thậm chí còn tăng lên một chút.

Nhưng quan sát thấy người trên giường đang không ngừng đổ mồ hôi, bác sĩ nữ bèn dặn dò:

"Thủ trưởng Quý, có khả năng sau nửa đêm bệnh nhân sẽ hạ sốt, nhưng trước khi hạ sốt vẫn cần phải liên tục giảm nhiệt bằng phương pháp vật lý. Anh nên dùng nước ấm pha cồn lau người cho cô ấy, nếu áo ngủ ướt đẫm mồ hôi thì cũng cần thay để tránh sốt cao hơn."

Sau khi tiễn bác sĩ ra về, dì Lưu giúp pha nước ấm với cồn rồi cũng xuống lầu.

Quý Thần Nham nhìn người đang nằm trên giường, lặng im vài phút, sau đó khom lưng cởi quần áo ướt cho cô.

Toàn bộ quá trình Khương Tuệ Ninh đều không tỉnh lại, trong lúc mơ mơ màng màng, cô cảm thấy cả người hơi lạnh, sau đó là rất lạnh lẽo, nhưng đối với người đang phát sốt như bị nướng trên lửa như cô mà nói, cảm giác này thật sự thoải mái chưa từng có.

Bởi vì quá dễ chịu, nên cô đã ngủ một mạch tới giữa trưa ngày hôm sau.

"Đồng chí Khương, cô xuống lầu rồi à? Cô cảm thấy trong người thế nào, có đỡ hơn chút nào không?"

Dì Lưu vừa đi chợ mua đồ ăn về đến nhà thì nhìn thấy Khương Tuệ Ninh đang đi xuống lầu.

"Dì Lưu, con khỏe hơn nhiều rồi ạ."

Khương Tuệ Ninh khẽ ho một tiếng, ngoài cổ họng có chút đau ra, cô không cảm thấy có chỗ nào không thoải mái nữa. Xem ra sức khỏe của cô vẫn rất tốt, hai chén canh gà hầm nhân sâm tối hôm qua quả nhiên không uổng phí.

"Đỡ hơn là tốt rồi. Cô mau ngồi xuống đi, đừng đứng đó đón gió lạnh."

Dì Lưu vừa nói vừa đi vào phòng bếp rót một ly nước ấm cho Khương Tuệ Ninh.

"Dì đã hầm cháo cho cô rồi, cô ăn một ít trước khi uống thuốc."

Khương Tuệ Ninh uống mấy ngụm nước. Mặc dù tối hôm qua cô không tỉnh táo lắm, nhưng vẫn nhớ rõ chuyện Quý Thần Nham ép mình uống thuốc,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip