Chương 75: Đuổi Theo
Giữa trưa là Quý Tử Thư mời cơm. Vốn dĩ Khương Tuệ Ninh nói ăn một chén mì là được rồi, nhưng đứa nhỏ này nhất quyết phải dẫn cô đến tiệm cơm quốc doanh. Một bữa cơm tiêu tốn mười mấy đồng tiền và phiếu, không cần nói Khương Tuệ Ninh đau lòng đến mức nào. Đứa nhỏ này thật là, cái nên tiêu xài thì không tiêu xài, cái nên tiết kiệm thì không tiết kiệm, nói thật đồ ăn ở tiệm cơm quốc doanh kia còn không ngon bằng cơm dì Lưu làm.
Cơm nước xong xuôi, đứa nhỏ hư đốn này lại nói muốn đi rạp hát xem múa rối, người mẹ già Khương Tuệ Ninh thật sự rầu thúi ruột, đúng là tiêu tiền như nước chảy.
"Cậu thích múa rối? Hay là về nhà tôi biểu diễn cho cậu xem, cậu đưa tiền cho ta, cậu biết múa rối bóng chứ, tôi còn có thể biểu diễn cái đó."
Cô vừa nói dứt lời, Quý Tử Thư đã thật sự đưa một ít tiền cho cô, năm, sáu tờ đại đoàn kết. Khương Tuệ Ninh hiểu rõ, đứa nhỏ này là thật sự có tiền.
"Lâu rồi tôi chưa đi rạp hát xem múa rối, tiền này cho cô, cô đi xem cùng tôi đi."
Khương Tuệ Ninh nhìn cậu nhìn mình với dáng vẻ vô cùng đáng thương như chú chó nhỏ, đáy lòng mẹ già lập tức bị kích thích, thôi thôi, nể mặt tiền cũng không thể làm cậu thất vọng được.
Ở niên đại này các hạng mục giải trí không có nhiều như đời sau, một vở diễn múa rối cũng đầy người ngồi xem. Nhưng mà biểu diễn thật sự không tệ, dù sao Khương Tuệ Ninh cũng ngồi cười từ đầu đến đuôi. Đến khi tan cuộc vẫn còn lưu luyến không rời, ngược lại người nhốn nháo muốn đến xem là Quý Tử Thư lại có phản ứng rất bình thường. Thật là lãng phí tiền.
Hai người đi ra ngoài thì gặp người bán kẹo hồ lô, Khương Tuệ Ninh mua hai xiên và đưa cho Quý Tử Thư một xiên. Hai người vừa nhai kẹo hồ lô vừa đi đến trạm xe buýt.
Lúc đi ra đến cổng, cô đã bị gió lạnh thổi đến mức run rẩy một chút, vội vàng kéo khăn quàng cổ của mình lại, che khuất đôi tai để lộ ra bên ngoài.
"Cậu cũng đeo khăn quàng cổ lên."
Khương Tuệ Ninh lấy chiếc khăn quàng cổ màu xám kia ra.
Quý Tử Thư cũng rất nể tình mà không từ chối, học theo dáng vẻ của Khương Tuệ Ninh, quấn khăn quàng cổ kiểu khóa rút, cũng kéo một phần quấn chồng lên che khuất lỗ tai. Sau khi làm xong, cậu nhìn thoáng qua Khương Tuệ Ninh, như là đang hỏi cô như vậy đã được chưa?
Khương Tuệ Ninh nhìn thoáng qua, vô cùng vừa lòng, có cảm giác như người mẹ nở nụ cười vừa lòng sau khi bắt thằng con thỏa hiệp mặc quần áo mùa đông, cười nói:
"Được rồi, lúc này mới đúng, có ai không sợ lạnh đâu."
Trước đó, khi cả hai đang mua đồ trong cửa hàng, chủ quầy cũng cảm thấy xấu hổ, vội vàng nói xin lỗi:
"Xin lỗi, xin lỗi."
Khương Tuệ Ninh ngoài cười nhưng trong không cười mà lắc đầu, dẫn Quý Tử Thư đi ra ngoài. Quý Tử Thư thì sắc mặt như thường, nghe cô giải thích cũng không nói gì, giúp đỡ nhận lấy đồ vật.
Cùng lúc ấy, từ trong một chiếc xe đang di chuyển,
"Lãnh đạo, đó không phải đồng chí Khương sao? Bên cạnh cô ấy là Tử Thư đúng không."
Quý Thần Nham ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Khương Tuệ Ninh dẫn theo Quý Tử Thư vừa ăn quà vặt vừa đi về phía trước. Không biết hai người đang nói cái gì, nhưng có thể nhìn ra Khương Tuệ Ninh rất vui vẻ, cô vẫn luôn tươi cười. Quý Tử Thư thì lại không hoạt bát giống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền