Chương 83: Giống Như Một Nàng Tiên
Thư ký Trương vừa mới mở cửa xe ra, cô liền nhìn thấy có một nam một nữ đứng đợi ở ven đường. Cô biết trong sách viết bây giờ chỉ có anh cả nhà cậu đã kết hôn, nên đoán đây chắc hẳn là anh cả và chị dâu.
Nhưng mà lúc cô bước xuống xe cũng không hấp tấp hành động, đầu tiên là mỉm cười nhìn bọn họ.
"Ninh Ninh." Tôn Uy bước lên hai bước trực tiếp ôm lấy em họ một cái, sau đó lùi lại hai bước đưa tay xoa xoa đầu cô, nói:
"Ôi chao đã là một cô gái lớn rồi."
Sau khi Khương Tuệ Ninh được mười tuổi liền không bao giờ bị người khác xoa đầu nữa, cho nên khi bị xoa cô có chút đứng không vững, thậm chí có loạng choạng một chút.
Quý Thần Nham đứng phía sau thấy vậy thì lập tức vươn tay đỡ lấy cô, đồng thời liếc nhìn bàn tay của Tôn Uy đang đặt trên đầu của Khương Tuệ Ninh.
Tôn Uy cũng liếc nhìn em rể của mình một cái, anh thấy Quý Thần Nham trông lớn hơn nhiều so với em gái mình, nhưng mà đúng như mẹ nói, đối xử khá tốt với Ninh Ninh, anh cũng không sợ đo gì, nhiệt tình vươn tay chào Quý Thần Nham:
"Đây là em rể đúng không, anh là Tôn Uy-anh cả của Ninh Ninh, đây là vợ của anh, Đào Lệ Bình."
"Chào anh." Quý Thần Nham cởi găng tay ra, nắm lấy tay anh chào hỏi.
Khương Tuệ Ninh cũng vội vàng lên tiếng chào:
"Em chào anh họ, chị dâu."
"Sao giờ em lại đổi cách xưng hô khác rồi, khi còn nhỏ, em vẫn luôn gọi anh là anh cả mà, sao lại thêm chữ 'họ' làm gì? Kết hôn xong liền không thân với anh cả nữa à?"
Khương Tuệ Ninh cảm thấy người anh họ này cứ loi choi, nhưng mà cũng bởi vì câu nói này của anh, cô mới biết được quan hệ của cô và anh cả lúc còn nhỏ vô cùng thân thiết, nếu không cũng sẽ không trực tiếp gọi anh cả như vậy.
"Anh cả, hôm nay có khách đến chơi, anh nên chững chạc một chút."
Nếu gặp chuyện không biết làm sao thì trước tiên cứ đẩy trách nhiệm trước.
Mà trách nhiệm này nhất định phải do anh cả khiêng, không phải do cô xa lạ mà là do anh không chững chạc.
Cùng lúc ấy, chị dâu Đào Lệ Bình đứng bên cạnh cũng kéo tay áo của anh ấy, mẹ chồng đã nói với cô rằng em rể là một nhân vật lớn, nhìn thấy chồng trẻ con như vậy, thật sự không chững chạc lắm, đến lúc đấy lại thành trò cười cho người khác.
"Chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải để ý đến những thứ xã giao khách sáo thế, em rể thấy có đúng không?"
Tôn Uy vô cùng tùy tính, nói xong muốn vươn tay khoác lên bả vai của Quý Thần Nham, nhưng kết quả sau khi vươn tay lên mới nhận ra rằng Quý Thần Nham quá cao, cho nên anh ấy quay đầu trực tiếp ôm lấy vai của Quý Tử Thư.
Mặc dù Quý Tử Thư thấp hơn bố mình một chút, nhưng vẫn cao hơn Tôn Uy, thằng bé bất ngờ bị Tôn Uy ôm lấy, theo phản xạ hơi khom người xuống một chút.
"Ôi chao, đây là con trai của em rể nhỉ, chàng thanh niên trẻ rất đẹp trai, cháu tên gì ý nhỉ?"
Quý Tử Thư ổn định thân thể, hơi đứng thẳng lên nói:
"Quý Tử Thư."
"Nào, đến đây, cháu trai lớn Tử Thư, em rể em gái hai đứa nhanh vào nhà đi, hôm nay bố mẹ anh đã nấu một bàn thức ăn lớn rất ngon đấy, họ đang đợi nhà em đến đấy."
Khương Tuệ Ninh phát hiện ra rằng người anh họ này của mình có chút nhiệt tình quá mức.
Cô liếc nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền