Chương 63 -
Vệ Vân Khai đứng dậy, bước ra ngoài trước. Bọn họ muốn lên huyện nên tất nhiên không thể đi bằng xe đạp được, anh đẩy xe đạp vào để ở nhà họ Tống, sau đó quay đầu nhìn Tống Nguyệt Minh. Hai người một trước một sau ra cửa. Hoàng Chi Tử cũng vội vàng khóa cửa đi theo sau, bà cũng muốn tới nhà thông gia giúp một tay nên thuận đường đưa bọn họ tới ngã rẽ vào hẻm nhỏ. Suốt cả chặng đường im lặng không nói gì.
Bước ra khỏi hẻm nhỏ thì ba người chính thức đi hướng khác nhau, cũng may lúc này cũng không có nhiều người ở nhà, bọn họ không gặp phải hàng xóm nào nên không cần giải thích.
"Hai đứa đứng chờ xe thì tìm chỗ nào râm mát mà đứng, đừng phơi nắng!"
Hoàng Chi Tử dặn dò.
"Con biết, mẹ ạ."
Tống Nguyệt Minh đáp.
Hoàng Chi Tử cười hài lòng, đúng là cậu Vệ Vân Khai này tốt hơn đám con trai trong thôn nhiều, nhìn là biết đây là người có thể làm chuyện lớn, không hấp tấp chút nào, bà lại cười rồi dặn dò:
"Cháu với Nguyệt Minh đi đường cẩn thận, buổi trưa nóng, hai đứa tìm tạm chỗ nào nghỉ ngơi một lúc nhé, nhà cô út của Nguyệt Minh trên huyện, nếu không tìm thấy chỗ thì ghé nhà cô ấy cũng được, Nguyệt biết rõ địa chỉ."
Vệ Vân Khai gật đầu,"Vâng ạ."
"Vậy hai đứa nhanh đi đi, đợi thêm nữa là trời nắng lên đấy."
Hoàng Chi Tử nói rồi đẩy Tống Nguyệt Minh.
Con đường này là đường lớn gần thôn Tiểu Tống nhất, đường lớn được trải nhựa đường nên cứ cách nửa tiếng là có xe đi ngang qua, nhìn thấy ai vẫy tay thì để người đó lên xe.
Hai người vừa mới tới thì Tống Nguyệt Minh đã thấy có một chiếc xe chạy tới từ hướng Bắc:
"Đó có phải xe không?"
Vệ Vân Khai nhìn theo tay cô chỉ, kinh ngạc nói:
"Đúng, vận may của chúng ta không tồi."
"Vừa lúc không phải phơi nắng."
Tống Nguyệt Minh vẫy tay ra hiệu.
Xe dừng lại trước mặt hai người, Tống Nguyệt Minh bước lên trước, Vệ Vân Khai đi theo phía sau, sau khi lên xe thì đưa tiền cho người bán vé, mỗi người năm mao. Tống Nguyệt Minh không tranh trả tiền với anh cho dù trước khi ra cửa Hoàng Chi Tử cho cô tổng cộng năm đồng, cô ngồi xuống ở chỗ ngồi phía Tây không bị ánh nắng chiếu vào, Vệ Vân Khai thì đứng bên ngoài, bởi vì anh đến mà không gian vốn không rộng lớn lại có vẻ chen chúc hơn, hai người đứng rất gần nhau, hành động không quen tí nào, người tinh mắt vừa nhìn là biết đây là đôi vợ chồng sắp cưới.
Bọn họ ngồi sát cửa sổ, cửa sổ được mở hết nên gió lùa vào, xua tan đi thời tiết nóng nực suốt chặng đường đi. Tống Nguyệt Minh nhìn ngoài cửa sổ thấy rất mới lạ, đây là lần đầu tiên cô ngắm nhìn thế giới bên ngoài, lặng lẽ nhàn nhã, nếu là tương lai thì hoàn cảnh thế này chỉ có ở các khu du lịch sinh thái, hoàn toàn là chỗ thuần thiên nhiên...
Có người chạm nhẹ vào cánh tay cô, Tống Nguyệt Minh quay đầu nhìn thì thấy một bàn tay để ở trước mặt, trong lòng bàn tay là sáu viên kẹo sữa, Vệ Vân Khai mỉm cười ra hiệu cô ăn đi, nụ cười này cô nửa hiểu nửa không , nhưng nó vẫn tràn đầy thiện ý. Từ trước đến nay Vệ Vân Khai không thích ăn ngọt, chỉ là khi ra cửa lại nhìn thấy chỗ kẹo sữa còn dưa lại từ đợt gặp mặt gia đình, không hiểu sao lại bóc một nắm bỏ vào túi áo.
Tống Nguyệt Minh duỗi tay cầm lấy một viên kẹo sữa, đầu ngón tay mảnh khảnh lướt qua lòng bàn tay của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền