Chương 64 -
Dọc đường xe buýt có dừng lại hai ba lần, mãi cho đến bến trên xe cũng không ngồi đầy người. Vệ Vân Khai bước xuống xe trước rồi đứng ở cửa xe đón cô xuống, lúc Tống Nguyệt Minh nhảy xuống tất nhiên là nắm lấy cánh tay anh để giữ thăng bằng cho bản thân, sau đó nhanh chóng buông tay ra.
Trong thị trấn phồn hoa hơn dưới nông thôn một chút, cạnh bến xe người tới người lui. Tống Nguyệt Minh nhìn ngó khắp nơi, Tống Nguyệt Minh nhớ ra, từ lúc bọn họ rời khỏi nhà cũng như thế này.
Vệ Vân Khai chỉ vào phía Nam của bến xe:
"Cửa hàng bách hóa ở bên kia."
"À vâng." Tống Nguyệt Minh mắng thầm trong lòng, bản thân đúng là trở thành đồ hai lúa mới lên thành phố lần đầu.
Lý do gọi là cửa hàng bách hóa mà không phải tòa nhà bách hóa là vì khả năng chi tiêu trong thị trấn và những vùng nông thôn xung quanh có hạn. Tống Nguyệt Minh đi sát theo sau Vệ Vân Khai, ban đầu anh bước khá nhanh, nhưng sau năm sáu bước thì nhận thấy không thích hợp bèn thả chậm bước chân để chờ cô.
Cửa hàng bách hoá khá đông người, hàng hóa trên quầy có hạn, người ở quầy vải vóc rất nhiều, bọn họ xếp hàng sau người ta. Tống Nguyệt Minh đang nhìn màu sắc và hoa văn của những thước vải ấy, ở thị trấn nhỏ này khó mà mua được quần áo may sẵn, hàng nhập về luôn cung không đủ cầu, có thể mua được thước vải đẹp đã đủ vui vẻ rồi.
Một bác gái mua được thước vải như ý nên xoay người chen về phía Tống Nguyệt Minh, dáng người của bà ấy mập mạp nên sức đẩy rất lớn. Tống Nguyệt Minh né ra đằng sau theo bản năng, lúc cơ thể mất thăng bằng nên loạng choạng thì đằng sau có người đỡ lấy bả vai cô kịp lúc, tránh thảm kịch ngã dập mông xảy ra.
"Sao chen vào làm gì?"
Bác gái mập mạp chen ra còn bĩu môi nói thầm, đến câu xin lỗi cũng không thèm nói đã lắc mông bỏ đi.
Tống Nguyệt Minh trợn trắng mắt:
"Không sợ bị ngã trật eo hả!"
Bác gái mập mạp quay đầu nhìn một cái, thấy sau lưng cô gái trẻ tuổi bên cạnh có một chàng trai cao to vạm vỡ thì không dám nói gì nữa, đi sang quầy kế bên.
"Vậy, tôi phải mua thế nào đây?"
Tống Nguyệt Minh do dự hỏi, dù sao người đằng sau mới là người bỏ tiền.
Vệ Vân Khai móc phiếu vải ra:
"Đây là phiếu vải được phát sau khi tôi đi làm, mẹ tôi để dành đấy, cô cứ nhìn rồi mua, tôi cũng không hiểu mấy thứ này."
Tống Nguyệt Minh cười nhưng vẫn hỏi đầy nghi ngờ: "Thật không?"
"Đương nhiên."
Nếu đã có phiếu thì không cần lo gì nữa, đến lượt Tống Nguyệt Minh mua vải, cô chỉ vào một miếng vải sợi tổng hợp màu trắng rồi nói muốn ba thước, vải kaki muốn bốn thước, còn có vải bông màu vàng nhạt in hình hoa nhí để làm một cái váy dài, vừa đủ một cái váy và một bộ quần áo, không mua nhiều hơn.
Người bán hàng đòi phiếu vải, báo giá, đống vải này không rẻ tí nào:
"Tổng cộng mười đồng và ba mao."
Tống Nguyệt Minh quay đầu lại nhìn theo bản năng, lương một tháng của công nhân bây giờ có khoảng mấy chục đồng, cô mua đống vải này chắc tiêu khoảng nửa tháng tiền lương của Vệ Vân Khai.
Vệ Vân Khai trả tiền ngay không chần chừ, lấy mười ba đồng ra đưa cho người bán hàng, người bán hàng từng gặp nhiều người mồm mép rồi, những người không trả giá cũng không đòi thêm chút vải lẻ thế này rất ít, cười tủm tỉm nhận tiền rồi thối lại bảy mao.
"Cô còn thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền