ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 67. Chương 67

Chương 67 -

Mua len sợi xong, Tống Nguyệt Minh cảm thấy thỏa mãn rời khỏi cửa hàng bách hoá. Lúc vào trời nắng choi chang nhưng lúc ra thì trời đã âm u, người đi đường vội vội vàng vàng chuẩn bị tránh mưa.

"Hay là chúng ta về nhanh thôi, trời sắp mưa rồi!"

"Được."

Cũng may, từ cửa hàng bách hoá đến bến xe không quá xa, bọn họ vừa tới thì bắt được một chuyến xe dừng lại, chuẩn bị chờ đến giờ là chạy ngay.

Tống Nguyệt Minh rất hài lòng:

"Số hai chúng ta không tồi tí nào."

Xe buýt bọn họ ngồi đi xuyên qua hai thị trấn nên không được đúng giờ, nếu gặp chuyện gì thì không biết đến bao giờ mới được lên xe, thế mà cả chuyến đi lẫn chuyến về của hai người đều có thể lên xe mà tốn không nhiều thời gian, có thể nói là vô cùng may mắn.

"Là số cô may mắn, lần trước tôi phải chờ rất lâu mới được lên xe ngồi."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, sau khi ngồi lên xe thì bắt đầu mưa to tầm tã, suýt chút nữa là bọn họ đã mắc mưa rồi. Xe dừng ở cửa ra, hai bên có vách che nên mưa không bị thổi vào. Sau khi tài xế đằng trước tắt máy thì chắc đã đi ăn cơm nên không có ở trên xe, nơi này yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ.

Tống Nguyệt Minh bị gió thổi lạnh, vội vàng quay mặt đi hắt xì, lúc quay đầu lại thì người bên cạnh đưa một cái khăn tay sang, là khăn vuông sạch sẽ màu xanh nhạt được gấp gọn gàng.

"Cảm ơn." Lời cảm ơn của cô bị tiếng mưa lấn át.

Vệ Vân Khai sửa sang lại đồ rồi đặt sang ghế bên cạnh, sau khi Tống Nguyệt Minh lau xong do dự không biết có nên trả lại khăn tay cho anh hay là mượn cơn mưa này, giặt sạch rồi mới trả lại...

"Này, anh đưa tay đây."

Cô cố ý nói to hơn, sợ anh không nghe thấy.

Vệ Vân Khai vừa giơ tay lên thì cổ tay đã bị cô nắm lấy, một làn hơi ấm dán vào lòng bàn tay anh, bàn tay thon thả của cô so với anh thì trông vô cùng yếu ớt, cứ như chạm vào là vỡ ngay.

Tống Nguyệt Minh lại giang hai tay, có lẽ là đo độ rộng bàn tay của anh, lặng lẽ ghi nhớ vào lòng, thấy ánh mắt của anh thì cười giải thích:

"Cái đó, anh dùng tay đo thử xem chụp tai giữ ấm cần bao nhiêu, chắc là chỗ len sợi này đủ để làm một đôi găng tay và một cái chụp tai cho anh đấy, tôi đan không tốt anh cũng đừng chê."

"Đương nhiên là không rồi."

Thật ra, lúc cô không cho anh trả tiền mua len sợi, anh đã lờ mờ đoán được ý định này. Bây giờ chứng thực rồi, trong lòng anh thấy còn hân hoan hơn lúc đoán được.

Tống Nguyệt Minh dứt khoát mở khăn tay ra, cô không cảm thấy mình bẩn, cũng cam chịu rằng Vệ Vân Khai sẽ không chê, kéo khăn tay theo đường chéo, ướm từ lỗ tai bên này sang lỗ tai bên kia. Lúc xoay người chồm sang thì có vẻ như đang ôm lấy anh.

Ngón tay lành lạnh chạm vào vành tai như có dòng điện mỏng manh chạy ngang qua cơ thể, Vệ Vân Khai giơ tay lên nắm lấy bàn tay cô đặt ở lỗ tai bên trái theo bản năng, cằm dán vào cái khăn tay kia.

Nếu có gương, nhất định lúc này trông anh rất ngốc nghếch.

Tống Nguyệt Minh nhanh chóng rút tay về, thắt một cái nút ở vị trí đo được:

"Ừm, có lẽ là dài khoảng chừng này, tôi sẽ đan thử trước, nếu ngắn thì lại đan dài thêm."

Lỗ tai Vệ Vân Khai nóng lên, trong cổ họng phát ra một tiếng ừ, sợ cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip