Chương 66 -
Vệ Vân Khai giơ tay xem đồng hồ, từ lúc bọn họ đến đây đến lúc mua đồ đã tốn không ít thời gian. Anh nói:
"Chúng ta đi ăn cơm thôi."
"... Được." Tống Nguyệt Minh đáp lời.
Hai người ra khỏi cửa hàng bách hoá. Lúc đi ngang quầy đồ trang điểm, Vệ Vân Khai bỗng nhiên dừng bước chân:
"Vẫn chưa mua mấy thứ này cho cô đúng không?"
"Còn phải mua mấy cái này hả?"
Tống Nguyệt Minh hỏi lại, Hoàng Chi Tử không dặn cô mua đồ trang điểm.
Nhưng ra vẻ từ chối thì có hơi giả tạo, Tống Nguyệt Minh đi vào theo Vệ Vân Khai. Người bán hàng rảnh rỗi đến nỗi đang đập ruồi muỗi, nâng mắt liếc nhìn họ một cái, lười biếng hỏi:
"Muốn mua cái gì?"
Tống Nguyệt Minh nhìn sơ qua,
"Đồng chí, phiền cô lấy hai lọ kem bảo vệ da, hai hộp kem tay giúp tôi."
Sắp thành vợ thành chồng, Tống Nguyệt Minh cũng không tính tiết kiệm tiền thay Vệ Vân Khai.
Dường như Vệ Vân Khai cũng có tự giác nên nghiêm túc thanh toán tiền.
Ra khỏi cửa hàng bách hoá, Vệ Vân Khai xách hết mọi thứ. Tống Nguyệt Minh đi sau lưng anh bật cười ra tiếng, lúc anh quay đầu lại nhìn thì cô kiềm nén lại, trông đứng đắn nghiêm túc.
Vệ Vân Khai cũng không giận, chỉ vào tiệm cơm quốc doanh cách đó không xa:
"Chúng ta đi ăn cơm thôi. Sắp giữa trưa rồi, chỗ có thể nghỉ tạm gần đây chính là tiệm cơm quốc doanh."
"Được!" Tống Nguyệt Minh đáp lời.
Đang vào giờ cơm nên trong tiệm cơm quốc doanh nho nhỏ có không ít người, cũng may là số bọn họ đủ hên, bên trong vẫn còn chỗ trống. Bọn họ chọn chỗ vắng người rồi ngồi xuống bắt đầu xem xét xem nên ăn món gì.
Thực đơn chỉ có bảy tám món, đều cần phiếu lương thực. Vệ Vân Khai tỏ ý để Tống Nguyệt Minh quyết định.
"Tôi muốn ăn mì lạnh, anh thì sao?"
"Được, tôi ăn cái gì cũng được."
Tống Nguyệt Minh xem thực đơn rồi gọi một đĩa dưa chuột trộn, một đĩa ớt xanh xào thịt băm cùng với hai cái bánh bao.
Hai món ăn thì chỉ có món mặn hơi đắt một chút, tổng cộng hơn bốn đồng nhưng lại rất nhiều. Tống Nguyệt Minh đẩy bánh bao tới trước mặt anh:
"Tôi cảm thấy anh sẽ ăn không đủ no, muốn mượn hoa hiến Phật."
"Cô ăn mì thôi à?"
Bát sứ nền trắng viền xanh không nhỏ chút nào, nhưng thật ra không sâu lòng nên chứa không được bao nhiêu thức ăn, để em út Xuân Hoa dùng cái bát này ăn cơm thì phải ăn tận hai bát. Vệ Vân Khai thấy dáng người nhỏ xinh của cô nhưng vẫn nhịn không được hỏi ra miệng.
Tống Nguyệt Minh ngẫm nghĩ,
"Vậy anh chừa tôi nửa cái bánh bao là được."
Lúc ăn lúc ngủ không nói, Tống Nguyệt Minh luôn giữ thói quen này, cô không nói lời nào nhưng cũng không thấy ngại ngùng, Vệ Vân Khai thì lại càng bình thản ung dung hơn. Anh ăn mì xong thì cầm hai cái bánh bao nặn không được đẹp lên ăn, sức ăn của anh không nhỏ, lần đầu tiên được người khác ngoài Vương Bảo Trân sắp xếp cho chu đáo.
Tống Nguyệt Minh ăn mì xong thì cầm lấy phần bánh bao còn dư lại, xé một nửa bỏ lại vào bát rồi ăn vui vẻ. Bánh bao thời này đều được làm thủ công, mềm xốp vừa phải, khá giống với tay nghề của Hoàng Chi Tử, chỉ là gần đây Hoàng Chi Tử cứ bắt cô phải học làm bánh bao, nhồi bột bánh đến nỗi cổ tay cô mỏi nhừ...
Cùng lúc ấy, dường như trong tiệm cơm quốc doanh không chỉ có bọn họ là vợ chồng sắp cưới, cách đó không xa cũng có một đôi đang ngồi, nam cao gầy, cô gái đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền