ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 72. Chương 72

Chương 72

Ngày hai tháng bảy âm lịch, trên lịch nói rằng hôm nay không có gì cần kiêng kỵ, Vệ Vân Khai và người nhà họ Ngụy đi theo sau bà mối, mang sáu kiện lễ tới nhà họ Tống để đưa hôn thiếp.

Người nhà họ Ngụy mặc đồ hoàn toàn mới, đều mang vẻ vui mừng, người nhà họ Tống cũng không ngoại lệ, đây là lần đầu tiên Đại Bảo thấy trong nhà có nhiều người như thế, càng nhiều người đến thì càng thấy vui vẻ, hơn nữa dượng út mới xuất hiện này rất kiên nhẫn tách hạt dưa cho nó, nó chỉ cần há miệng chờ ăn là được.

"Thằng bé này, cũng có dáng làm cha rồi đấy!"

Thoáng cái mà tất cả mọi người đều cười, Vương Bảo Trân nói chân thành:

"Vân Khai kết hôn rồi, cũng xem như hai vợ chồng bọn tôi không khiến ân nhân thất vọng, sau này chỉ cần vợ chồng son sống chung thuận hòa là được!"

Hoàng Chi Tử nhịn không được gật đầu:

"Đúng thế, nhà tôi cũng có mỗi cô con gái này, chỉ cần nhà thông gia đối xử với nó tốt là đủ rồi, nếu nó không hiểu chuyện thì các chị cứ việc tới nói với tôi!"

Hai người mẹ đều nhọc lòng vì con trai con gái nhà mình.

Tống Nguyệt Minh ngồi cạnh đó, hai má hồng hồng, cảm xúc chủ yếu của cô hôm nay chỉ cần biểu hiện như thế là được, là một cô gái chờ gả đang thẹn thùng!

Đại Bảo tựa vào người Vệ Vân Khai ăn hạt dưa, một lát sau dượng út lại nhét vào tay nó một viên kẹo sữa, rồi lại chỉ vào cô út, Đại Bảo cười hì hì nhận kẹo sữa, tung ta tung tăng chạy tới trước mặt Tống Nguyệt Minh, giơ đôi tay núc ních thịt lên:

"Cô út, kẹo!"

Tống Nguyệt Minh lấy lại tinh thần nhận lấy, nựng gương mặt Đại Bảo, thẹn thùng nhìn Vệ Vân Khai một cái, anh vẫn cười thản nhiên như cũ.

Bà mối Tống Vệ Cầm nhìn thấy cảnh này, cố ý giữ chặt tay Đại Bảo:

"Đại Bảo, cháu nói với bà cô cả đi, ai bảo cháu đưa kẹo cho cô út thế?"

Đại Bảo cảm thấy mình rất thông minh, xoay người chỉ vào Vệ Vân Khai: "Chú ấy!"

"Chú đó gọi là gì?"

"Ừm..." Bệnh hay quên của Đại Bảo cũng nặng.

"Ha ha ha, Đại Bảo, đó là dượng út của cháu, gọi dượng út thì dượng sẽ mua kẹo cho cháu ăn!"

Đại Bảo chạy sang, kêu một tiếng vang dội: "Dượng út!"

Trong thoáng chốc, tiếng cười vang lên, hai tai Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai đều đỏ lên.

Vệ Vân Khai cố gắng bình tĩnh tách ba bốn hạt dưa nhét vào miệng Đại Bảo, tránh để thằng bé này lại làm chuyện kinh người nào nữa!

Cái gọi là hôn thiếp, chính là hai tờ giấy đỏ được viết ngày tháng năm mà hai bên nam nữ đính hôn, mỗi nhà giữ một tờ. Trước đó, Tống Nguyệt Minh đã dời chỗ vàng thỏi đi, hố từng đào cũng được lấp lại. Thỏi vàng lớn và thỏi vàng bé đã được ngụy trang rồi nhét vào khe hở giữa giường và vách tường, chỗ nào đã tìm Tống Kiến Cương sẽ không tìm lại lần nữa, mấy ngày nay anh ta cứ mất hồn mất vía, nhìn là biết đang nghĩ xem nên bỏ hay giấu chỗ vàng còn thừa ở đâu đây.

Có điều, lần này, sáng sớm hôm sau viết thư xong đưa cho Tống Vệ Quốc gửi ra ngoài thì lại nhận được nụ cười ha hả của ông.

"Cha, cha cười cái gì thế?"

Tống Vệ Quốc chỉ vào gương, Tống Nguyệt Minh không hiểu ra sao, dưới nắng sớm mờ mờ, chỉ thấy lỗ mũi của cô gái trong gương đen đen, cứ như buổi tối vừa đi đào than đá về!

"Ha ha ha, Nữu Nữu, lần này con bỏ công viết thư quá! Đến đây, cho con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip