ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 73. Chương 73

Chương 73 -

Đưa hôn thiếp vẫn còn một chuyện khác, chính là đưa sính lễ.

Có lẽ hai nhà đã thương lượng trước, thời bây giờ đưa bao nhiêu sinh lễ đều có cả, nhà mẹ đẻ thương con gái thì đòi ít, cũng có nhà cảm thấy nhà mình bớt một sức lao động nên đòi nhiều cứ như bán con gái, cũng có nhà dùng hai túi bột bắp đã cưới được con dâu về, ngay từ đầu Hoàng Chi Tử đã tính chuyện giao sính lễ cho con gái sống, thế nên bà đòi không ít, một trăm tám!

Vương Bảo Trân thì muốn làm lễ cưới của Vệ Vân Khai vẻ vang, nếu không sẽ thấy có lỗi với cấp trên cũ! Nhà họ Tống muốn một trăm tám, bà thấy nhà họ Tống cũng không giống kiểu sẽ lấy tiền sính lễ, nếu đưa hết cho Tống Nguyệt Minh thì có khác gì đi một vòng rồi lại về nhà mình đâu?

"Cho hai trăm!"

Bà thấy trông Vệ Vân Khai không giống như không đồng ý, dắt con người ta vào thị trấn dạo một vòng thôi đã tốn không ít tiền, chắc là cũng hài lòng với cô vợ này.

Ai ngờ, bỗng nhiên Vệ Vân Khai nói chen vào:

"Cho hai trăm chín đi ạ."

"Gì, thế này có phải là nhiều quá rồi không, lỡ như, nhà họ Tống không cho mang về thì sao?"

Hai trăm chín này là tiền lương hơn nửa năm của Vệ Vân Khai đấy!

"Cho hai trăm chín đi ạ."

Vệ Vân Khai lấy cọc tiền ra, vừa đủ hai trăm chín.

Vương Bảo Trân không chịu,

"Không được, chỗ mẹ vẫn còn tiền của con, lễ cưới lần này nhất định phải để cha mẹ bỏ tiền làm cho con mới được!"

Hai trăm chín thì hai trăm chín!

Vương Bảo Trân nhét hai trăm chín được bọc trong lớp khăn đỏ vào tay Tống Nguyệt Minh, cười khanh khách nói:

"Con gái à, hai trăm chín mươi đồng này con cầm đi, bác chỉ ngóng trông con với Vân Khai có thể hạnh phúc trăm năm thôi!"

Lần này đến lượt Hoàng Chi Tử và Tống Vệ Quốc kinh ngạc, nhưng trong lòng lại thấy thoải mái, thái độ xin cưới này của nhà họ Vệ đủ khiêm tốn, sau này con gái gả sang đó cũng không chịu thiệt!

Tống Nguyệt Minh giấu sự kinh ngạc, nhỏ giọng nói:

"Con biết rồi ạ, bác gái."

Vương Bảo Trân vỗ tay cô:

"Bác còn chờ cháu mau sửa miệng đây!"

Lời nói này, Tống Nguyệt Minh không thể tiếp được, Tống Vệ Cầm làm người mai mối đương nhiên phải thiên vị cháu gái nhà mẹ đẻ rồi, giải vây:

"Vậy chúng ta chọn một ngày lành nhé? Thương lượng một chút!"

"Đúng đúng đúng."

Vương Bảo Trân cười ha hả phụ họa.

Trao hôn thiếp rồi cũng không để nam nữ chưa lập gia đình có thời gian chung đụng, sau khi người hai bên gia đình vui vẻ trêu ghẹo qua lại thì tới khi mặt trời lặn mới rời đi, hôn sự đã xác định chắc chắn rồi, chỉ chờ đến ngày kết hôn thôi nên người hai nhà yên tâm hẳn.

Tống Nguyệt Minh rũ mắt nắm chặt viên kẹo kia, chưa bóc ra, nhưng lại giống như đã nếm được vị ngọt của nó rồi.

Có điều, chờ số tiền sính lễ Tống Nguyệt Minh truyền ra ngoài, trong thôn dần lan ra một số lời đồn đãi.

"Mạng Vệ Vân Khai cứng lắm! Cứng vô cùng!"

"Lần trước mới gặp mặt đính hôn thôi đã khắc chết người ta rồi!"

"Nghe nói cha mẹ thằng bé đó cũng do nó khắc chết!"

Hoàng Chi Tử nghe thấy thì tái cả mặt, sao lại thế này, chắc bác gái tụi nhỏ không đến nỗi gạt nhà mình để làm mai mối này đấy chứ? Bà chỉ hận không thể tìm Tống Vệ Cầm ngay để hỏi những chuyện này là thế nào, nhưng lại không thể chạy tới thôn Ngụy Thủy ngay để hỏi bà, càng ngày càng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip