Chương 762 -
Nếu chúng nói được, Phương Mễ Nhi đợi mấy ngày không thấy hồi âm, ngày thứ hai trực tiếp truyền giấy nhắn cho Vệ Minh, hỏi:
"Cậu thấy thư của tớ chưa? Cho tớ câu trả lời được không?"
Thầy giáo dạy toán bên trên vẫn đang giảng, Vệ Minh suy nghĩ xong liền viết trên mảnh giấy hàng chữ: Tớ không xem, tớ đưa thư cho mẹ rồi.
Phương Mễ Nhi thấy hồi âm suýt chút nữa thì khóc.
Mẹ cô bé đã gặp mẹ Vệ Minh trong lần họp phụ huynh, nghe nói cô ấy là một người phụ nữ rất ghê gớm, mẹ của Vệ Minh sẽ không nói chuyện này với thầy giáo chứ?
Sau khi trả lại mảnh giấy Vệ Minh ổn định rồi, bức thư bị nó ném vào ngăn tủ trong phòng sách, về phần có giao hay không nó còn đang suy nghĩ, dù sao chuyện này cũng đã giải quyết xong rồi.
Vệ Minh lại đặt bức thư xuống, do dự nên trả lại cho bạn nữ kia hay là xé ra vứt đi, nhưng xử lý chuyện này nó không có kinh nghiệm, lúc tan học kéo Vệ Việt lại hỏi.
Vệ Việt cười nói:
"Anh không sợ em nói chuyện này với cha mẹ à?"
"... Em muốn nói thì cứ nói, anh cây ngay không sợ chết đứng."
"Này..."
Vệ Minh bất động, Vệ Việt chỉ có thể chịu thua, dù sao nói với cha mẹ cũng không có gì, cha mẹ đều là những người biết suy nghĩ.
"Anh nghĩ đừng nói với họ, nói không chừng cha mẹ chúng ta đi hỏi thầy giáo thì sao?"
Cho dù cha mẹ có hiểu lí lẽ như nào thì cũng sẽ không biểu hiện không quan tâm đến thành tích của chúng.
"Cha mẹ chúng ta có hỏi thầy giáo thì đến lúc đó thầy giáo sẽ theo dõi chúng ta, hơn nữa người nhà bạn gái kia dọa thì cũng không tốt, nếu như anh không ngại thì để người khác nói với Phương Mễ Nhi."
Vệ Minh hình như bị thuyết phục, hai anh em khoác vai Vệ Việt:
"Em trai, chuyện này giao cho em có được không?"
Vệ Việt còn gật gù tự cảm thấy mình thông minh, trong nháy mắt đã lột hố của anh trai, nổi da gà nắm lấy tay Vệ Minh ra sức lắc đầu:
"Không được, em đi nói người ta lại nhìn em thì phải làm sao?"
"Hai chúng ta không giống nhau sao?"
"Vẫn không được, trừ khi anh để em đánh bóng rổ trong lớp thể dục."
Lớp hai đứa cùng học thể dục và thường chơi bóng rổ với nhau, nhưng số lần Vệ Việt thua Vệ Minh rất nhiều, vì Vệ Minh có thể nhìn thấu mọi mánh khóe của nó, làm cho mọi người nghi ngờ có phải cha mẹ chúng đều truyền thiên phú chơi bóng rổ cho mình Vệ Minh không.
Vệ Minh đồng ý mà không cần suy nghĩ.
Tống Nguyệt Minh bí mật quan sát, phát hiện Vệ Minh không có gì khác thường hơn nữa công việc bận bịu tạm thời không truy cứu chuyện này, chỉ âm thầm để ý sự phát triển tình cảm của hai đứa.
Vệ Vân Khai suy nghĩ một chút:
"Anh bảo tin vào năng lực của con trai, chúng biết phân biệt đúng sai mà."
Tống Nguyệt Minh bĩu môi không nói nữa, cô đến cuộc họp trên đường đi qua tòa nhà Long Thành đi vào xin uống trà, lúc này chỉ cầm cốc mà không mấy hứng thú.
"Sao nào, muốn chuyển văn phòng của công ty các em đến đây không, ít nhất các cuộc họp sau này không cần lái xe đi xa như vậy."
Tống Nguyệt Minh ngáp một cái:
" Tạm thời không có dự định này, em ngồi nghe họp suýt chút ngủ gật còn không thể ngủ, anh có thể tan làm sớm không? Nếu được em sẽ ngồi xe anh về không muốn lái xe nữa."
Vệ Vân Khai cầm lấy chén trà trong tay cô: "Được, nhưng em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền