Chương 763 -
Vừa mới thu dọn xong văn kiện đang chuẩn bị cầm quần áo lên đi, thư ký Lâm đến gõ cửa, vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Vệ tổng, phóng viên Liêu muốn gặp anh, nói là có chuyện rất quan trọng cần gặp mặt anh để nói."
Thư ký Lâm không phải người không thận trọng, anh nghiêm túc như vậy nhất định không phải chuyện nhỏ.
"Cô ta nói có chuyện gì không?"
"Về chuyện nhà họ Ngụy."
Vệ Vân Khai nhíu mày:
"Sao cô ta biết chuyện này? Cậu... cho cô ta vào đi."
Thư ký Lâm nhìn Tống Nguyệt Minh rồi gật đầu đi ra.
Tống Nguyệt Minh không hiểu, chủ động nói:
"Em ra ngoài trước không làm phiền anh nói chuyện."
Vệ Vân Khai ý thức được liền nói:
"Không cần, em ngồi đi, không phải việc công."
Không phải việc công? Tống Nguyệt Minh nhớ ra tháng trước Vệ Vân Khai có nhận một cuộc phỏng vấn, cô cũng đọc qua tờ báo đó, hình như phóng viên đảm nhiệm phỏng vấn là họ Liêu, cô nhớ tên rất hay tên là Liêu Yến Ngâm.
Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, tiếng giày cao gót đi vào sau thư ký Lâm, đập vào mắt đầu tiên là ăn mặc trang điểm tinh xảo và thời thượng, mái tóc dài được uốn thành sóng lớn, trông thật kiều diễm và quyến rũ so với thân hình không mấy cân đối.
Liêu Yến Ngâm mỉm cười đưa tay ra:
"Anh Vệ, thật ngại quá lại đến làm phiền anh."
Vệ Vân Khai đứng dậy bắt tay cô ta rồi nhanh chóng bỏ ra.
"Phóng viên Liêu mời ngồi, đây là vợ tôi, cô ấy họ Tống, Tống Nguyệt Minh."
Liêu Yến Ngâm lúc này mới chú ý đến Tống Nguyệt Minh đang ngồi trên sofa, sau khi hơi đãng trí mới cười nói:
"Cô Tống, xin chào."
Tống Nguyệt Minh gật đầu ra hiệu:
"Phóng viên Liêu, xin chào, mời ngồi."
Cô thoải mái như đang ở nhà mình vậy, Liêu Yến Ngâm cười vui vẻ gật đầu đồng ý.
Thư ký Lâm mang ra một ly trà cho Liêu Yến Ngâm, ba người ngồi trong văn phòng, Liêu Yến Ngâm ngồi xuống nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói với Tống Nguyệt Minh trước:
"Ngưỡng mộ cô Tống lâu nay, cuối cùng cũng được gặp, thật là nhờ phúc của Vệ tổng."
Tống Nguyệt Minh xua tay:
"Vậy cũng không phải là đợi phóng viên Liêu đến phỏng vấn tôi sao? Tên của phóng viên Liêu nghe rất hay."
"Cảm ơn."
Liêu Yến Ngâm nói xong cảm thấy không đúng, tên của người ngồi trước mặt nghe hay hơn, nhưng lại cố ý khen ngợi lần nữa.
Tống Nguyệt Minh cười, 'giả vờ' đúng dậy:
"Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài trước?"
Lần đầu hỏi là lịch sự và tôn trọng việc công của anh, hỏi thêm lần nữa chính là hỏi để người ngoài thấy, Vệ Vân Khai sao có thể không hiểu đạo lý này, nhân lúc cô còn chưa đứng dậy thì kéo xuống.
"Không cần, không có gì là không thể nói, anh còn chưa hỏi phóng viên Liêu đến đây là có chuyện quan trọng gì?"
Liêu Yến Ngâm sững sờ giây lát mới nói:
"Là như này, tòa soạn của chúng tôi liên tiếp nhận bản thảo là nói về thân thế của anh, vì tôi trước đây từng phỏng vấn anh, chủ biên để tôi xem bức thư này, tôi cảm thấy nội dung sai lệch nên mới điều tra sự thật trước, phát hiện quả thật là có người cố ý hãm hại, muốn đến nói với anh một tiếng."
Nói đoạn, cô ta lấy từ trong túi xách ra bức thư đưa cho Vệ Vân Khai. Vệ Vân Khai nhận lấy bức thư, nhìn qua một lượt không nhíu mày, xem xong thì đưa cho Tống Nguyệt Minh.
Việc trên thư nói chỉ có một chút, Vệ Vân Khai vong ân phụ nghĩa, sau khi thành công và có tiếng thì quên cha mẹ nuôi, vợ anh không tôn kính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền