ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 764. Chương 764

Chương 764 -

Tống Nguyệt Minh xem xong bức thư đặt trước mấy ly trà, suy nghĩ xem bức thư này là ai viết. Cô đột nhiên nhớ ra gì đó, nhìn xuống dấu bưu điện ở trên bức thư, không phải ở ngoại tỉnh mà là trong địa phương.

Có điều quan trọng trước mắt vẫn là cảm ơn phóng viên Liêu:

"Chuyện này rất cảm ơn phóng viên Liêu và chủ biên của cô, nếu không vội vàng gửi nó đi vậy thì sẽ phải giải thích."

Nụ cười Liêu Yến Ngâm nhạt dần, gật đầu dè dặt:

"Vệ tổng là người tốt, tôi giúp chút chuyện này cũng là nên làm, cô Tống không cần khách sáo."

"Hai người quen biết lâu chưa mà biết anh ấy là người tốt?"

Rất nhiều người nói Vệ Vân Khai không trục lợi.

"Không lâu lắm, cô Tống cô không cần đa nghi, tôi với Vệ tổng là bạn bè bình thường mà thôi, tôi học đại học kiến trúc, lần trước có phỏng vấn Vệ tổng giúp đỡ nhau rất vui vẻ không có ý gì khác."

Liêu Yến Ngâm làm một tràng dài, mùi nước hoa phả hết vào mặt.

Vệ Vân Khai cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại nói không ổn, anh còn chưa kịp xen vào nói, Tống Nguyệt Minh gật đầu với vẻ thích thú:

"Thì ra là như vậy, nhưng bất luận như nào thì vẫn muốn cảm ơn phóng viên Liêu, lúc về tôi cũng sẽ viết một bức thư cảm ơn chủ biên của cô."

Liêu Yến Ngâm nhìn Vệ Vân Khai không quá để ý nói:

"Cô Tống khách sáo rồi, tôi cũng đã nói chuyện này là nên làm rồi mà."

Chuyện nên làm?

Tống Nguyệt Minh cụp mi mắt xuống, trong miệng còn ngậm viên kẹo bạc hà để cô đủ tỉnh táo, phóng viên Liêu này quả thật là giấu đầu hở đuôi, nước đi không giống với chiêu trò cũ? Lẽ nào là cố ý làm rối tâm trạng của cô?

Cùng lúc ấy, Liêu Yến Ngâm từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

"Tôi nhớ sinh nhật Vệ tổng sắp đến rồi, hôm qua lúc đi mua sắm thì thấy cặp khuy cài áo này tôi cảm thấy rất hợp với Vệ tổng, hôm nay mang tới mong Vệ tổng không ghét bỏ."

Vệ Vân Khai nhíu mày:

"Đồ này tôi không thể nhận, sinh nhật của tôi không nhận quà."

Đây cũng là sự thật, mỗi dịp sinh nhật không tránh khỏi sẽ nhớ đến mẹ ruột, chỉ có ăn cơm cùng người nhà mới đáng được chúc mừng.

Liêu Yến Ngâm thậm chí còn không cười nữa.

Tống Nguyệt Minh cầm chiếc hộp nhỏ lên nhìn, vậy mà là một đôi khuy áo bằng ngọc bích, trơn bóng trong suốt có giá trị không rẻ.

"Cặp khuy áo này quá đắt rồi, cô phỏng vấn anh ấy một lần cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy chứ? Phóng viên Liêu vẫn là nên cất đi tránh để anh ấy cảm thấy áy này, sau này có thể cung cấp cho cô chút gì thì đã là không có kết thúc rồi."

Không quan tâm Liêu Yến Ngâm có phải là IQ thấp không, cố ý để lộ sự hiện diện trước mặt cô, nhưng món quà này nhất định không thể nhận.

Hơn nữa Liêu Yến Ngâm bị từ chối thẳng thừng như vậy nên nhận lại chiếc hộp nhỏ, liếc mắt về phía Tống Nguyệt Minh định nói gì đó, thì điện thoại trên bàn làm việc của Vệ Vân Khai kêu, anh đứng dậy đi nghe điện thoại.

Trong lúc Vệ Vân Khai nghe điện thoại, Tống Nguyệt Minh mỉm cười nhìn về phía Liêu Yến Ngâm, nhẹ giọng hỏi:

"Phóng viên Liêu muốn nói gì với tôi à?"

Liêu Yến Ngâm ngẩng cao cổ, kiêu ngạo nói:

"Cô không cần đề phòng như vậy, đàn ông càng nghiêm túc sẽ càng khó giữ."

Trước đó, Tống Nguyệt Minh đã suy nghĩ xem bức thư này là ai viết, công ty bất động sản của Vệ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip