Chương 772 -
Vương Bảo Trân muốn thu hút sự chú ý nhưng Tống Nguyệt Minh cũng không có thời gian chơi đùa với bà ấy, an phận không tốt sao? Lúc này ai mà có hiếu tâm, người đó sẽ bị Vương Bảo Trân bắt chẹt tới gắt gao, đã lâu rồi trước giường bệnh không có đứa nào hiếu thảo, Vương Bảo Trân trước đây không dám ngang ngược với bà cụ Ngụy là do bà ấy nhu nhược, lại phải dựa vào trợ cấp mà Ngụy Căn Sinh gửi về để sống. Nhưng bây giờ không còn giống như trước đây.
Nếu như Vương Bảo Trân an phận thì ai cũng sẽ lo ăn lo uống cho bà ấy, nhưng hết lần này tới lần khác bà ấy chỉ muốn làm ầm ĩ lên, nên theo ý bà ấy đi. Nhưng cô chỉ nói một câu:
"Chuyện này anh tự giải quyết đi."
Lời giải thích này rất hợp lý, Tống Nguyệt Minh không tìm ra được sơ hở gì, xoay người vỗ vỗ mặt của anh:
"Chuyện này anh tự đi mà giải quyết, giải quyết không ổn thỏa thì có gia pháp phụng bồi."
Vệ Vân Khai trịnh trọng gật đầu: "Đã rõ." Bản thân anh luôn biết mình muốn điều gì.
Vệ Vân Khai bảo thư ký Lâm đi điều tra một chuyến, đi tìm nét chữ của mấy đứa nhỏ trong nhà họ Ngụy so sánh, xác nhận nét chữ trên thư thuộc về con gái lớn Ngụy Tiểu Tuyết của Tề Thụ Vân.
Tống Nguyệt Minh không khỏi nhớ tới lúc mới kết hôn, Ngụy Tiểu Tuyết đến sân viện nhà cô ăn cơm chùa, ăn cơm xong còn giả bộ như không ăn, cuối cùng ăn no đến nỗi nôn mửa đầy đất, từ khi đó trở đi, cô không thể thích nổi Ngụy Tiểu Tuyết.
Chỉ có điều nguồn gốc của bức thư thì còn phải điều tra thêm nữa, nét bút trong bức thư nhìn có vẻ non nớt, nắn nót ngay ngắn không giống với chữ của người trưởng thành, ngược lại giống của trẻ con, hơn nữa, nếu có người cố ý công kích Vệ Vân Khai thì cần gì phải nhằm vào một đứa con dâu tồi, như vậy sẽ gây nên rất nhiều hiềm khích, căn bản sẽ không đạt được mục đích chính yếu là làm bẩn thanh danh của Vệ Vân Khai.
Vệ Vân Khai trở về nhà họ Ngụy một chuyến. Đã nhiều năm rồi anh không trở về, người người đều biết là anh ở bên ngoài công tác bận rộn, nhưng lần nào nên đi thăm họ hàng anh cũng không bỏ sót. Lần này trở về cũng không ngoại lệ, thư ký Lâm lái xe, xuống xe xách quà biếu xuống, còn chia cho bọn nhỏ một ít kẹo.
Nhà họ Ngụy vẫn ở chỗ cũ như trước kia, hiện tại các cháu trai, cháu gái dần dần trưởng thành, trong nhà chỉ còn có hai người già ở, có vẻ trống rỗng.
Căn nhà trống bên cạnh viện cũ hiện giờ đang đào nền móng, Ngụy Ái Quân muốn phá đi căn nhà này, muốn xây nhà cho Ngụy Cường kết hôn.
Ba gian nhà ngói lớn trong viện cũ, Vương Bảo Trân hiện giờ đang ở gian rộng rãi nhất mà bà cụ Ngụy từng ở, trong phòng ánh sáng hơi tối, Vương Bảo Trân đang nằm trên giường, trên thực tế bà ấy đã sắp khôi phục hoàn toàn, nhưng bởi vì từng bị bệnh, Ngụy Căn Sinh không cho bà ấy xuống đồng làm việc nữa.
"Dậy đi, Vân Khai tới rồi."
Ngụy Căn Sinh biết Vệ Vân Khai tới vì có việc, nhưng không biết là vì chuyện gì, tiến lên vỗ vỗ Vương Bảo Trân, đánh thức bà ấy.
Vương Bảo Trân đành phải ngồi dậy, trên mặt không có biểu tình gì, thấy Vệ Vân Khai cũng chỉ cười lạnh một tiếng:
"Mày cũng biết đường về à?"
Ngụy Căn Sinh nhíu mày, Vệ Vân Khai ra hiệu bảo ông ấy bình tĩnh.
"Không sao, mẹ nuôi hình như vẫn đang bệnh,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền