ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 773. Chương 773

Chương 773 -

Nghe tin Vệ Vân Khai trở về, hai đứa con trai nhà họ Ngụy đều vội vã tới tìm hiểu cặn kẽ. Tề Thụ Vân còn dẫn theo con gái lớn, Ngụy Tiểu Tuyết, với hy vọng cô có thể được Vệ Vân Khai đưa tới công ty trong thành phố làm việc nhờ vào tấm bằng cấp ba ít ỏi.

Cùng lúc ấy, Vệ Vân Khai đang ở trong phòng bệnh nói chuyện với Vương Bảo Trân. Anh đặt bức thư lên bàn rồi nói:

"Hôm nay con tới đây một chuyến, chính là để nói cho mẹ nuôi biết, con không sợ bất kì điều gì."

Anh nhìn thẳng vào mắt bà ta, nhấn mạnh từng chữ một:

"Nội dung trong bức thư này không được đăng lên, thật ra có đăng lên thì con cũng không sợ, cùng lắm thì kiện người đó lên tòa, bắt phải bồi thường. Con cũng không quan tâm người cung cấp tin tức giả có bị người có tâm tư trả thù hay không, sẽ đem lại hậu quả gì, dù sao nếu như có thể bắt được là ai viết thư bịa đặt thì con cũng phải truy cứu đến cùng."

Vương Bảo Trân nghe vậy, trợn tròn mắt. Từ lúc Vệ Vân Khai bắt đầu nhắc đến bức thư, bà ấy đã lộ ra vẻ chột dạ, đến lúc này ai cũng hiểu được rốt cuộc ai là người đứng sau mọi chuyện.

Vệ Vân Khai tiếp tục:

"Còn nữa, nếu mẹ cảm thấy ở quê dưỡng bệnh con cái không đủ tận tâm thì con nghe nói ở nước ngoài có kỹ thuật tiên tiến để trị liệu bệnh đột quỵ não, viện dưỡng lão và nhân viên y tế luôn túc trực. Con kêu người đưa mẹ qua đó, sẽ có người chăm sóc mẹ nuôi chu đáo, sau khi khỏi bệnh sẽ về nước. Cha nuôi ở lại nước, con sẽ chăm sóc, mẹ nuôi không cần lo lắng."

Vương Bảo Trân vội vàng phản đối:

"Tôi không đi!"

Bà ấy vốn không quen với cuộc sống nơi đây, ra nước ngoài chẳng khác nào lạc lõng, dù điều kiện có tốt hơn nữa bà ấy cũng không dám.

"Mẹ nuôi đã không muốn đi thì thôi vậy."

Vệ Vân Khai nói rồi chậm rãi đứng lên.

"Mẹ nuôi dưỡng bệnh cho tốt, sau này con không có thời gian tới, mong người sớm ngày bình phục."

Anh nói xong vuốt cằm ra hiệu cho Ngụy Căn Sinh, rồi không quay đầu lại đi thẳng ra ngoài cửa lớn.

Đúng lúc đó, Ngụy Căn Sinh vẫn còn đang ngẩn người. Khi Ngụy Ái Quốc và Tề Thụ Vân vừa mới chạy tới nơi thì Vệ Vân Khai đã rời đi từ lâu.

"Cha, thằng ba đâu?"

Ngụy Ái Quốc hỏi.

Ngụy Căn Sinh ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Ngụy Tiểu Tuyết đang đứng bên cạnh Tề Thụ Vân, trong mắt ông tràn ngập thất vọng và phẫn nộ. Chuyện Vương Bảo Trân làm ông ấy chẳng mấy kinh ngạc, nhưng ông thất vọng vì Ngụy Tiểu Tuyết đã ngấm ngầm giúp Vương Bảo Trân làm chuyện xấu sau lưng ông. Con gái lớn như vậy rồi, đáng lẽ phải có khả năng phân biệt thị phi từ lâu rồi chứ.

Huống chi lời nói vừa rồi của Vệ Vân Khai có chút ám chỉ sự giận dữ đối với ông, vì ông đã không quản được Vương Bảo Trân, cũng không quản được cháu trai, cháu gái.

"Là được một tấc lại muốn tiến một thước, được một tấc lại muốn tiến một thước!"

"Tiểu Tuyết, cháu giỏi lắm, được lắm!"

Ngụy Căn Sinh nói một câu không đầu không đuôi.

Vương Bảo Trân ngồi tựa vào đầu giường im lặng, bà sợ Ngụy Căn Sinh nổi giận. Nhưng lần này, Ngụy Căn Sinh chỉ nói mỗi câu đó, không nói gì thêm, lại khiến Vương Bảo Trân cảm thấy bất an.

Ngụy Tiểu Tuyết rụt cổ, không dám lên tiếng. Thấy Ngụy Ái Quốc và Tề Thụ Vân nhìn mình, cô bất an chạy vọt ra ngoài.

"Rốt cuộc đã xảy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip