Chương 797 -
Ba người kết thúc phẫu thuật, lần lượt được đẩy ra từ phòng phẫu thuật. Tài xế tình trạng nghiêm trọng nhất, bị xuất huyết não, gãy xương và đa chấn thương, được đưa vào phòng hồi sức tích cực, có cảnh sát đứng canh bên ngoài. Thư ký Lâm và Vệ Vân Khai ở cùng một khu bệnh, hai bên đều có người chuyên trách.
Vệ Vân Khai nằm trên giường bệnh vẫn chưa mở mắt. Não bộ của anh bị va đập, sau khi kiểm tra người ta nói rằng là chấn động nhẹ, tay phải bị gãy vẫn nhẹ hơn một chút so với thư ký Lâm và người tài xế, nhưng qua một ngày rồi anh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Tống Nguyệt Minh nằm bên giường bệnh yên lặng nhìn anh. Có một số việc sau khi xảy ra tai nạn cô cũng không nhớ rõ nữa, rõ ràng nhất vẫn là trước mắt tối đen với cái ôm đầy hơi ấm.
"Nếu chúng ta không đến thủ đô có phải sẽ không xảy ra thảo họa này?"
Tống Nguyệt Minh lẩm bẩm một mình, ngồi ngây người bên giường.
Ngày hôm sau, Phí Kham sáng sớm đã đến bệnh viện hỏi thăm. Vợ anh, Khưu Ninh, mang bữa sáng đến, còn có cháo hạt kê trong bình giữ nhiệt. Tống Nguyệt Minh ăn qua loa, vì Vệ Vân Khai chưa tỉnh nên không thể ăn sáng. Thư ký Lâm ở phòng bệnh bên cạnh đã tỉnh rồi, Tống Nguyệt Minh để y tá giúp anh ấy ăn chút cháo hạt kê, định mời y tá chăm sóc cho anh ấy.
Thư ký Lâm vẻ mặt tội lỗi:
"Tống tổng, là tôi không kiểm tra cẩn thận chiếc xe."
Họ ở thủ đô mấy ngày nên xe là được công ty gửi tới, mặc dù không nhiều nơi dùng đến người lái xe nhưng tài xế vẫn đi sau, hoàn toàn có cơ hội để ra tay.
"Cái này không trách được anh, suy cho cùng bây giờ vẫn chưa xác định được cuối cùng là ai giở trò, anh cứ yên tâm điều trị, cần tôi báo cho người nhà anh biết không?"
Thư ký Lâm nghĩ một lúc:
"Làm phiền Tống tổng báo cho vợ tôi, đúng rồi, tình hình Vệ tổng sao rồi?"
"Anh ấy vẫn chưa tỉnh lại, anh đừng có quá nhiều gánh nặng tinh thần, lát nữa tôi sẽ nhờ người mua vé máy bay cho vợ anh."
Thư ký Lâm nói cảm ơn, nhưng lông mày vẫn lo lắng không yên.
Tống Nguyệt Minh rất nhanh đã quay lại phòng bệnh, Phí Kham đi nghe điện thoại, Khưu Ninh giúp họ lấy nước nóng vào bình, Tống Nguyệt Minh vắt khăn lau mặt cho Vệ Vân Khai, anh vẫn ngủ rất ngon, ngay cả bác sĩ đến kiểm tra cũng nói không biết nguyên nhân là gì.
Nhưng rất nhanh trong bệnh viện có vị khách không mời mà tới.
Buổi tối hôm đó, Tống Nguyệt Minh gọi điện về nhà, vì họ chưa về nên ba đứa trẻ rất lo lắng.
"Công ty mẹ có việc khẩn cấp hai ngày nữa mới về được, Chân Chân ở nhà ngoan nhé, mẹ đã mua rất nhiều quà cho con rồi."
Vệ Chân có chút thất vọng, cảm giác chờ đợi rồi thất vọng thật khó chịu nhưng vẫn đồng ý:
"Mẹ, mẹ yên tâm con sẽ ngoan mà."
Vệ Minh và Vệ Việt lớn hơn con bé, hai đứa nó cảm thấy không được bình thường, trong công ty xảy ra chuyện gì mới khiến bố mẹ phải ở lại thủ đô? Vệ Minh lo lắng trực tiếp hỏi:
"Mẹ, rất quan trọng sao?"
"Không, liên quan đến người chịu trách nhiệm của công ty vì vậy mẹ vẫn phải ở lại, con đừng lo lắng, nếu có chuyện gì mẹ sẽ không giấu các con đâu, các con ở nhà đi học tốt nhé, nếu cuối tuần bố mẹ chưa về được thì sẽ đón các con đến đây chơi, được không?"
Vệ Minh và Vệ Việt nhìn nhau cùng gật đầu:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền